Aizome Home in Da Nang

Aizome Home in Da Nang Góc nhà nhỏ màu xanh, ở thành phố biển yên lành.

Nép mình vào “thành phố đáng sống”Năm đầu tiên chuyển về Đà Nẵng là những tháng ngày tuyệt diệu với mình. Cuộc sống bày ...
30/06/2026

Nép mình vào “thành phố đáng sống”
Năm đầu tiên chuyển về Đà Nẵng là những tháng ngày tuyệt diệu với mình. Cuộc sống bày ra thơm phức ngọt ngào, như một kỳ trăng mật. Chúng mình tự tô điểm cho căn nhà mang tông màu trắng - xanh, đi 3km ra tới biển; ngày ngày đi dưới bầu trời trong vắt, mây núi vờn quanh. Tất cả những điều mình mong mỏi trong suốt mấy năm bỗng chốc trở thành hiện thực. Vậy mà chưa hết: mỗi con người mình gặp ở mảnh đất này đều như một phước lành. Cô chú chủ nhà, bà hàng xóm, bác bán rau, anh chủ tiệm cà phê,…ai nấy đều có rất nhiều tình thương và nụ cười để mà san sẻ. Miền Trung đã chào đón và nuôi dưỡng mình thật tốt. Mình đem tất cả niềm hạnh phúc ấy chia cho bè bạn, những vị khách đầu tiên của Aizome.

Năm thứ hai là bài toán của một mối quan hệ lâu dài. Những điều đẹp đẽ thường ngày vẫn còn đó, nhưng lùi dần về hậu cảnh, nhường chỗ cho một vài tính toán làm sao để ở với Đà Nẵng được yên và bền. Chúng mình nghiên cứu những cơ hội nghề nghiệp mới, quan sát và tìm cách thích nghi với khí hậu mưa nắng thất thường - điều mà các bạn ghé chơi vài ngày, thậm chí vài tuần - khó mà cảm nhận được hết. Những cuộc đi chơi khám phá dần nhường chỗ cho nhịp sinh hoạt đều đặn. Nhiều nhân duyên đã nối dài từ những lần booking =)) Trong số đó, vài người bạn đã gói ghém hành lý tới Đà Nẵng sống, trở thành hàng xóm thật sự của chúng mình. Đôi lúc, mình tưởng như đã hình dung ra cuộc sống về hưu của bản thân rồi :v

Ngoảnh đầu nhìn lại, mình đã nép vào “thành phố đáng sống” này với tất cả sự chân thành và hồn nhiên. Mình vì yêu quý một mảnh trời xanh mà đi tới. Vì tìm khắp xung quanh không thấy một chiếc homestay nào thiệt ưng ý nên quyết định mở Aizome 1. Bạn bè gần xa yêu quý đã tạo thêm động lực cho tụi mình mở Aizome 2. Rồi vì những ưu tiên của thực tế đời sống và nhiều nhân duyên đưa đẩy, chúng mình trả lại không gian Aizome 1, thu về tập trung cho ngôi nhà thứ 2, ngay giữa mùa cao điểm chẳng có đủ phòng mà bán :))

Thoắt cái, Đà Nẵng trở thành giấc mơ lấp lánh của nhiều người khác. Thành phố mến thương này đã thu hút thêm thật nhiều tình yêu và cả…dòng tiền :v Trăm hoa đua nở, mỗi ngày chúng mình lại thấy thêm nhiều người bạn tới mở homestay. Căn nào cũng xinh đẹp, các bạn host trẻ trung, năng động và dễ thương vô cùng. Nhưng ngay cả lúc này, mình cũng chưa từng nghĩ tới 2 chữ “cạnh tranh”. Mình vẫn tin rằng mỗi không gian đều có một câu chuyện riêng để kể. Chuyện của Aizome là ước mong và vun vén cho một cuộc sống bền vững, giản dị và hơi…hướng nội. Aizome đúng nghĩa là một căn nhà bình thường, nơi bạn về để nghỉ ngơi. Chúng mình không có Tivi, máy chiếu; không còn những góc checkin hợp trend. Host thì chẳng biết gì về các địa điểm du lịch mới đang nổi lên trên mạng xã hội. Chúng mình chỉ có vài căn phòng đơn yên tĩnh, giường nệm đủ êm, những kệ sách được fill đầy; có bếp chung đồ đạc không thiếu thứ gì và sân giặt phơi thoáng đãng. Chúng mình có vườn cây được chăm sóc bình thường, như vườn của ông bà ta, chứ không trải chuốt điệu đà như tiệm cây cảnh :D Aizome muốn trở thành “a home away from home” đúng nghĩa, nơi bạn có thể sống vài ngày như-bình-thường; nhưng thư thái hơn một chút. Vậy thôi.

Tuần trước Nhà đã tiếp một nhóm khách đặc biệt. Linh book phòng lần thứ ba. 2 lần đầu Linh đặt cho chính mình. Hắn đã “sống thử”, rồi nhận job offer và kết duyên với Đà Nẵng luôn. Lần này, Linh đặt cho cả gia đình ở trong thời gian tới thăm em. Lúc mọi người checkout, cô chú còn gửi tặng nhà một gói kẹo lạc đặc sản Phú Thọ. Mở túi kẹo thơm lừng, mình thấy trong lòng một niềm vui to lớn hơn bất cứ khoản thanh toán nào có thể mang lại. Mình tin rằng trong lòng nhiều vị khách, Aizome đã đủ an toàn và thoải mái để gọi là Nhà.

Trên trang viết nhỏ này, mình muốn thủ thỉ với bạn những chuyện vui. Dù con đường tụi mình đi không phải lúc nào cũng màu hồng, có những ngày thật sự khó mà giữ được lòng biết ơn. Nhưng cuối cùng chúng mình chỉ mong đem chân tình đổi lấy chân tình. Và mình thiệt là nhớ mọi người, nên vượt lười lên tâm sự mấy dòng bù đắp cho nửa năm qua :D Chúng mình vẫn đang trong pha “hướng nội”, không bày trò rộn ràng nhiều như trước. Nhưng nếu bạn thương ghé nhà muốn chuyện trò đôi câu, thì cứ mạnh dạn rủ rê nhé.

Mong một ngày được đón bạn ở Đà Nẵng.

Ảnh: Chuyến đi chơi gần đây nhất của tụi mình. 3000 lần cảm tạ Thảo đã tài trợ ý tưởng, lịch trình, kỹ năng sinh tồn và tất cả các hình ảnh :)) Chúng mình chỉ việc cất não và xách mông lên mà đi.

TẠM BIỆT AIZOME 1 💙Mình đã ấp ủ lời tạm biệt trong lòng suốt 2 tháng trời, như thể để những nỗi niềm trong chính mình lắ...
26/06/2026

TẠM BIỆT AIZOME 1 💙

Mình đã ấp ủ lời tạm biệt trong lòng suốt 2 tháng trời, như thể để những nỗi niềm trong chính mình lắng xuống. Có thể nhiều bạn thương của Nhà đã biết rồi: chúng mình ngừng mở thêm lịch trống mới cho Aizome 1 từ đầu tháng 4. Không gian giờ đây đã có những người bạn mới đang gắn bó lâu dài.

Aizome 1 là một mảnh biển trời mênh mang trong ký ức của chúng mình: Shane và Dương. Ở đó, 2 đứa đã được cả cộng đồng ôm ấp, ủng hộ và nâng đỡ. Tông màu trắng - xanh của căn nhà hiện lên như một giấc mơ có thật. Chúng mình đã chia sẻ những khoảnh khắc đời thường với từng đợt khách ghé nhà mà hầu như không giữ lại một điều gì. Nhiều bạn gọi vui Aizome 1 như một “xóm trọ mở”; như ngôi làng trong “Đi về nơi có gió”; như một bộ phim thanh xuân, nơi người ta đến để tự hỏi lòng mình về những ước mơ đang phập phồng quẫy đạp - rồi rời đi mang theo nhiều hy vọng mới…

Chúng mình đã ở yên trong căn nhà nhỏ, số lần du lịch giảm về 0, nhưng cuộc sống lại nhộn nhịp như chưa từng được vui chơi nhiều đến vậy ^^

Nhưng rồi những quyết định nhỏ nối tiếp nhau dần định hình một giai đoạn mới trong cuộc sống của chúng mình. Hiện giờ, 2 đứa đã lui về với những dự định cá nhân, chăm sóc (và được chăm sóc) bởi một cộng đồng nhỏ nơi mọi người lựa chọn dừng lại an cư ở Đà Nẵng - sau những chuyến đi dài…

Aizome 2 - căn nhà hè mát đông ấm - với sự riêng tư vừa phải; trở thành biểu hiện chân thật và tự nhiên của chúng mình ở thành phố này. Căn nhà vẫn phảng phất dáng hình của Aizome 1, nhưng là một phiên bản vững chãi và giản dị hơn. 3 phòng An, Bình & Lắng dần dần có những bạn khách quen thường xuyên lui tới. Thỉnh thoảng chính mình cũng ngạc nhiên nữa ^^ Vì dù đã hơn nửa năm im lìm trên mọi kênh nội dung, Aizome vẫn có cơ hội đều đặn đón bạn thăm nhà, các căn phòng vẫn kín lịch :D Cám ơn mọi người đã kiên nhẫn với mình: một người làm truyền thông nhưng…lười viết. Cái page lướt mỏi tay cũng chẳng thấy thông tin phòng ốc. Còn số liên lạc thì cứ giấu tiệt đi đâu. Đã thế, lắm khi nửa ngày mới trả lời tin nhắn một lần.

Nhưng nếu gặp nhau đã khó đến vậy, thì bạn nào có duyên ghé Nhà, hẳn là tri kỷ; hẳn sẽ cảm nhận được những vun vén âm thầm và cái dễ chịu của một đời sống vừa-đủ.
Mình mong vậy.
Mình cũng mong các bạn luôn khoẻ mạnh, yên vui với những chuyển dịch lớn nhỏ trong lòng.

Hẹn gặp bạn ở Aizome 2, vào một ngày nào đó nhé ^^

Ảnh: Hiền chụp Aizome 1 trong những ngày cuối cùng

/soi mình xuống chén trà  #2/ (viết Tháng 4/2023)Những ngày hạ sáng bừng, sắc màu sự sống tuôn ra từ muôn ngả khiến mình...
23/01/2026

/soi mình xuống chén trà #2/ (viết Tháng 4/2023)
Những ngày hạ sáng bừng, sắc màu sự sống tuôn ra từ muôn ngả khiến mình phải hơi nheo mắt lại mỗi khi bước ra ngoài. Ở trong trà thất, sau một tấm mành tre, cây cối chỉ còn là những bóng hình mờ, và nắng lọt qua như buồn man mác. Đôi khi, vẻ buồn lẩn khuất mang đến một nét dịu dàng. Ngày nào, cỡ 3 4h chiều, cụm từ “mùa hè chiều thẳng đứng” cũng ghé ngang tâm trí lãng đãng của mình. Mình bật cười. Thầm nghĩ nếu mùa hè ghé qua phòng trà này, hè sẽ xin nằm xuống. Trên sàn gỗ nâu trầm. Sẽ nghỉ một giấc trưa không mộng mị. Sẽ uống một ngụm hồng trà ướp lạnh mà phô bày hết cái vẻ hiền lành, cái nết giản dị mộc thô. Mùa hè rọi vào đây, sẽ không phải theo chiều thẳng đứng.

Dạo này mình ít uống trà. Chiếc ấm gang và bếp nhiệt hồng nằm im trên kệ. Như thể ông trời đã nóng quá. Mình không nỡ gia nhiệt thêm cho những cánh trà đã qua vài lửa. Cũng không gia nhiệt thêm cho cái cổ họng chỉ chực chờ một làn nước mát. Những kệ trà xuân cứ đầy lên theo bàn tay mình gói. Nhưng mình không uống nữa. Để từng đợt từng đợt trôi qua. Như gặp bao người ở cổng, mà chẳng mời ghé vô nhà.
Mình nghĩ miên man về những mùa đi qua một cây trà. Chị Tân kể rằng vụ trà xuân là mùa đáng được đợi mong nhất trong năm. Cây trà trải qua một mùa đông lặng lẽ, không ra thêm lá, tích lũy từ từ tất cả dưỡng chất suốt mấy tháng ròng, chỉ để chờ được gửi vào những lá trà non khi mùa xuân vừa tới. Trà ấy đem pha thì bền nước, vì bao nhiêu nội chất được gom tụ. Lại mềm mại, trong trẻo hơn trà mùa thu. Dưới cái nắng hè thu, cây trà như một nhà máy hoạt động hết công suất. Liên tục lấy dưỡng chất và ra lá mới, hương và vị có phần mạnh mẽ, dữ dội hơn.

Mấy hôm nay, câu chuyện ấy trở lại trong mình, như để giúp mình soi rọi những quãng “mùa đông” của cuộc đời. Chúng ta làm gì khi mùa đông tới? Một cơn ốm bệnh? Một thời kỳ suy thoái kinh tế? Một nốt lặng trong mối quan hệ thân thương? Chúng ta than khóc cho mùa đông của mình? Chúng ta quay mặt với mùa đông? Chúng ta ngừng hoạt động và chờ tới khi mùa xuân trở lại?
Cây cối không làm thế. Nếu ngừng ấp ủ và tích lũy, chúng sẽ chết. Hoặc ta sẽ thấy một mùa xuân trơ trụi khi chẳng có hoa trái nào được b**g ra.
Chúng mình thì không chết. Nhưng”cái chết” ở trong lòng có lẽ đã xảy ra, nhiều hơn những gì mình thấy được. Khi nắng ấm trở lại mà lòng không đơm hoa, phải chăng tâm người cũng hết thiết tha rồi?

Từ cuộc sống của một cây trà, mình được nhắc nhở về lòng kham nhẫn và một sự “kiên định lành mạnh” với hành trình phát triển bản thân. Dẫu bề ngoài, mình có vẻ như đứng yên một chỗ, như một cây trà xác xơ lạnh lẽo, thì sâu dưới lòng đất, mình vẫn đang âm thầm đi tìm sự sống. Đi tìm những chất liệu mình chắc chắn sẽ cần, và chuẩn bị cho một mùa xuân chắc chắn đang quay trở lại.

Hành trình tích lũy nội chất có thể kín đáo, nhưng là cần thiết. Trong niềm hy vọng hoàn toàn có cơ sở về mùa xuân, chúng ta có thể cần mẫn tiếp nhận những thứ mình cần: đó có thể là sức khỏe, là kiến thức, kỹ năng, hay những điều còn đang bỏ ngỏ chưa được hoàn thành, trong suốt một quãng xuân thu ào ào tiến tới.
Mình có thêm can đảm để dấn thêm một vài bước vào sâu bên trong hơn nữa. Vì mùa trước, và mùa sau này nữa, mình rất ít có cơ hội được trở về. Mình ôm ấp lấy cái lạnh, nỗi cô đơn và những câu hỏi sâu hun hút tận cùng. Để biết rằng từ trong hoang tàn vắng lặng, sự khiêm nhường, tình thương sẽ sinh ra.
Mình cũng chẳng dại gì mà không tranh thủ “nghỉ ngơi”. Vì khi cơ hội tới, mình sẽ bận rộn lắm. Bận làm một cây trà xanh mát, ra những đợt lá non mềm mại mà dẻo dai qua bao lần biến chuyển. Bận trở thành một niềm mong đợi và đề tài bất tận cho những người uống trà thích suy tư.


Bữa nọ một người chị thương gửi thư cho mình, chia sẻ về giai đoạn ủ mình trong mùa đông yên ắng. Mình nhớ tới bài viết này, cách đây cũng đã 3 năm, khi lòng mình lăn tăn hàng tá câu hỏi chưa có lời giải đáp. Mình nghĩ ai cũng đã từng/đang và sẽ đi qua những mùa đông của cuộc đời. Cái mùa kỳ diệu ấy: nỗi sợ hãi song hành cùng hy vọng; niềm mơ hồ ẩn chứa mọi khả năng.

Bây giờ mình đã xa phòng trà quen, nhưng vẫn uống trà đều suốt cả 4 mùa, tiếp nhiều lượt bạn trà ở Aizome. Nước trong bình hết cạn lại đầy, những câu chuyện cứ nhịp nhàng trút xuống. Rồi đôi lúc, không gian sẽ đủ tĩnh để mỗi người có một thoáng được “soi mình”. Soi xem mình đang trải nghiệm mùa nào ở trong lòng?

Mình không chúc bạn mùa xuân, vì đằng nào thì mùa xuân cũng tới. Mình chúc chúng ta dù đang trải nghiệm điều gì, đều tìm thấy sức sống ẩn tàng và niềm tha thiết ở bên trong. Chúc chúng ta kham nhẫn khi cần, tận hưởng khi có, vững vàng hơn sau từng lần gặp gỡ nhau.

Hay là Happy New Year sớm đi chứ nôn tới Tết quá nè =))) Tết rồi lại mải ăn bánh chưng gói chả giò chứ không đăng bài nữa đâu :v

ĐẤT LÀNH CHIM ĐẬU Băng Băng trở lại Mỹ rồi. Ngày tiễn hắn ra xe, mình đứng nhìn chiếc ô tô khuất hẳn. Ai theo dõi Aizome...
21/01/2026

ĐẤT LÀNH CHIM ĐẬU
Băng Băng trở lại Mỹ rồi. Ngày tiễn hắn ra xe, mình đứng nhìn chiếc ô tô khuất hẳn. Ai theo dõi Aizome từ ngày đầu hẳn vẫn còn nhớ Băng Băng - em bé đã chào đón mình những ngày đầu mới chuyển vào Đà Nẵng. Rồi mình chọn ở lại, còn hắn thì đi xa ơi xa. Giữa lưng chừng Tết Tây và Tết Ta, lời tạm biệt với Băng Băng khiến mình cảm thấy một năm vừa khép lại…

Gần 2 năm qua, từ ngày có Aizome, chúng mình hầu như chỉ ở nhà =)) Khó mà hình dung được trước đó mình chẳng ở một chỗ mấy khi. Bao nhiêu ngày tháng ròng mình đã tiêu pha cho Đà Lạt, Ninh Bình, Hải Phòng, Nha Trang, Hội An, Sài Gòn, Nam Định. Hà Nội (nơi định cư khi đó) cứ như quán trọ tạm của mình :v Ghé một lúc lại đi ngay. Ngoảnh đầu nhìn lại, có lẽ mình đã luôn tìm kiếm một nơi cho tâm hồn nương náu. Nhưng ngày ấy mình… bay quá =)) Như thể khắp mặt đất chẳng có chỗ cho mình.

Thế rồi Aizome neo mình lại. Ngôi nhà lặng lẽ dạy cho mình cách nấu ăn, trồng cây, hút bụi lau nhà thật tỉ mẩn, dạy mình cách trang trí những giấc mơ bằng hành động thực tế bình thường. Rồi dần dà, Aizome giúp mình đón tiếp bạn bè một chốc trong những chuyến đi của họ. Hoá ra người giống như tụi mình có rất nhiều: những tâm hồn đang trên hành trình tìm kiếm một nơi họ thuộc về. Chúng mình lắng nghe rất nhiều câu chuyện mà không mong cầu hồi kết. Ở đó đôi khi có thể bắt gặp chính mình ở trong nhau!

Shane hay nói vui rằng tụi mình thích rủ rê mọi người về Đà Nẵng sống cùng, thành lập “khu phố văn hoá” đầy màu sắc và tận hưởng cuộc đời theo cách mà từng đứa vẫn hằng mong. Thực ra thì đúng một nửa. Chúng mình đã không còn ngây thơ tới mức nghĩ rằng chỉ cần gói ghém hành lý lên chuyến bay một chiều tới thành phố đẹp xinh như Đà Nẵng là mọi ngổn ngang trong lòng sẽ biến tan. Nhưng nếu ai đó cần không gian để học cách ở yên với chính mình, thì Aizome-ở-Đà-Nẵng vẫn dang tay chào đón. Rồi hầu hết mọi người sẽ rời đi, một số hẹn ngày trở lại, số ít nữa tìm được cảm giác thuộc về, rồi tính đường ở luôn =)) Tốt thôi! Chúng mình đã sẵn sàng để ghi danh sách cư dân tiềm năng của khu phố rồi.

Mùa xuân này, Aizome sẽ chứng kiến vài bạn bè mến thương nhổ neo từ Hà Nội về đây sinh sống. Để bám rễ và vun vén một cuộc sống khoẻ mạnh, tự do và nhiều ý nghĩa ở thành phố mới là cả một chặng đường dài. Chúng mình vẫn đang đi chầm chậm, mỗi bước đều đầy ắp suy tư. Sống như thế nào cho xứng với thành-phố-đáng-sống này cũng là điều 2 đứa nhắc nhau thường trực trong từng quyết định lớn nhỏ. (Khi nào có hứng mình chia sẻ riêng một bài nhé?!)
Năm nay chúng mình thêm bè bạn. Hy vọng đường sẽ thênh thang hơn vì có nhau.

/Ta cũng đang tìm ta trong cách con người đi…/
Câu hát của Thắng văng vẳng trong lòng mình. Một bài hát mình rất thích, nghe như thể một chuyến đi dài.

“Có khi chẳng có gì lạChuyện thường như lá như hoa…”
20/01/2026

“Có khi chẳng có gì lạ
Chuyện thường như lá như hoa…”

Du Xuân Hồi 1…Tháng Chạp mới gõ cửa thôi, mà nhẩm lại tụi mình đã chơi Tết được mấy lần. Độ này trời miền Trung đẹp lắm....
19/01/2026

Du Xuân Hồi 1…
Tháng Chạp mới gõ cửa thôi, mà nhẩm lại tụi mình đã chơi Tết được mấy lần. Độ này trời miền Trung đẹp lắm. Đẹp tới nỗi sáng mình muốn thức dậy nhanh hơn, vì nằm thêm một chút thì ngày sẽ trôi qua mất =))) Tuổi 30 chợt hiểu cảm giác vừa rộn ràng vừa bâng khuâng của bác Xuân Diệu:

“Và này đây ánh sáng chớp hàng mi
Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa;
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa…”

Mình cũng mượn cớ du xuân, mỗi cuối tuần đều cố gắng đi một nơi mới mẻ. Hôm vừa rồi là Làng Gốm Thanh Hà. 3 đứa lang thang trong công viên đất nung cả một buổi sáng không nỡ rời đi. Mình vẫn luôn thấy mến cách làm du lịch của người miền Trung: tỉ mẩn và hồn nhiên. Làng Gốm thì tập trung làm…gốm. Dịch vụ vệ tinh: quán xá, đồ lưu niệm, ăn uống không mở ra ồ ạt; giá cả cũng vừa vặn ngay cả khi phần lớn đón các đoàn khách nước ngoài. Thật là một trải nghiệm dễ thương mà mình muốn dắt ba mẹ, người thân và bạn bè tới những lần sau nữa :D

Một chương hết khóc lại cười  ~Bạn ghé Aizome 2 đợt này, 80% là sẽ gặp Thuý - nhân vật thường trú ở nhà, dù mình chưa từ...
03/12/2025

Một chương hết khóc lại cười ~
Bạn ghé Aizome 2 đợt này, 80% là sẽ gặp Thuý - nhân vật thường trú ở nhà, dù mình chưa từng kể lần nào. Vậy thì hôm nay, mình viết đôi dòng về Thuý. Thuý đã đến Aizome khi mùa mưa sắp sang, trong một thời điểm đặc biệt - lòng đầy vết xước cùng những quyết định ngổn ngang trong đời.

Suốt một tháng đầu tiên, chúng mình gần như chật vật để kết nối với nhau khi đứng giữa khoảng cách quá lớn về lối sống. Nhưng những vị khách thiện lành nhất đời của mình đã tới, lấp đầy căn nhà bằng những cuộc gặp gỡ, tâm tình. Thuý ở đó nhiều hơn. Dần dần, tụi mình hiểu Thuý. Tụi mình chứng kiến một cuộc đời mà nếu có đem ra viết tự truyện, thì có lẽ 400 trang cũng không hết, mà toàn là sóng gió… Mình từng choáng ngợp, xót xa, cảm phục và bất lực trước thiên tiểu thuyết có thật đó. Trong suốt mấy tháng qua, có những lúc mình dành gần như toàn bộ sự chú ý của mình cho Thuý…

Chúng mình đã cùng nhau đi qua mọi cung bậc của sự “chung sống”: có những tiếng cười vang cả mấy tầng nhà, và mấy phen khóc lóc lặng thầm. “Có hiểu có thương”. Nhiều đêm mình và Shane nhắc nhau câu nói của Sư Ông, trước khi đi ngủ. Nhưng có lẽ điều kỳ diệu nhất với mình là: những bạn ghé nhà vào mùa mưa năm nay đều đã thương cả Thuý theo cách riêng của mình. “Cần cả ngôi làng để nuôi dạy một đứa trẻ.” Hình như để chữa lành một tâm hồn cũng thế. Và trong Thuý có cả 2 =)) Có một đứa trẻ cần được chữa lành.

Mình biết những ngày tháng trước mắt còn quá dài để đặt bút viết một đoạn kết đẹp. Nhưng chương truyện trước mắt mình đã lấp lánh ánh sáng và niềm vui. “Đứa trẻ tổn thương” hôm nào giờ đây thường đón chúng mình đi làm về với một nụ cười. Thuý đã thay đổi nhiều biết bao.

- Từ một người đam mê tích trữ đồ đạc, làm xáo trộn cả 4 tầng nhà bằng những món vật dụng vô danh, Thuý lần lượt cho đi hết bao đồ này tới bao đồ khác. Khi những tưởng đợt tinh giản cuộc sống cuối cùng đã kết thúc, thì bão lũ miền Trung ập đến. Thuý lẳng lặng gom thêm một bọc lớn quần áo của mình, bao gồm cả những kỷ vật quý giá, để quyên góp cho đồng bào Phú Yên.

- Từ một người thức khuya ngủ muộn, mê nước ngọt và suốt ngày mua đồ ăn nhanh, Thuý dần “hoà tan” vào căn bếp. Những món đầu tiên Thuý nấu, cả nhà hông đứa nào ăn được =)) Nhưng dần dần Thuý bắt đầu đón tụi mình với những bữa cơm tối 3,4 món đường hoàng ấm áp. Thực đơn thậm chí còn …cầu kỳ dần lên. Hôm qua vừa nấu thành công nồi bún riêu vị Bắc, bả đã đi chợ tìm được cơm mẻ để ngày sau làm canh chuối đậu rồi :v

- Thuý bớt…khóc. Có công việc mới. Ngủ ngon hơn. Sức khoẻ ổn định dần lên…

Thấy một người trưởng thành dần trong không gian êm đềm của căn nhà là một niềm hạnh phúc khó mà đong đếm với mình.
Mấy năm trước, mình tham gia ASOD - Khoá học mùa thu về phát triển, với khao khát trả lời những câu hỏi lớn trong lòng:
- Mình sống để làm gì?
- Tại sao thế giới có nhiều bất công và mâu thuẫn đến thế? Tình thương của mình nên đặt để vào đâu?
Ở ASOD, mình tiếp xúc với những nhóm yếu thế bằng số liệu, tư duy và những câu chuyện gián tiếp qua lời kể. Rồi “vũ trụ” gửi Thuý tới cho mình: một con người cần ở mình tất cả sự thấu hiểu và bao dung. Lý thuyết rơi rụng đi đâu mất. Chỉ còn sự lúng túng và cố gắng không ngừng, ở cả 2 phía. Và mình cũng đã lớn lên. Có lẽ mình thực tế, khiêm nhường và nhiều hy vọng hơn một chút.

Thuý là một người đặc biệt trong đời mình, một minh chứng mạnh mẽ của tinh thần lạc quan và lòng dũng cảm.

Sau tất cả những câu chuyện hậu trường, bạn có thể gặp Thuý ở Aizome 2. Đơn giản là một bạn gái hay cười, vô tư, thích nấu ăn và kể chuyện.
Nếu là người yêu thiên nhiên, rất có thể bạn sẽ được Thuý rủ đi suối, lên rừng vào một ngày cuối tuần không mưa nào đó.
Mong bạn sẽ tìm thấy niềm vui trong căn nhà chung, nay đã có thêm một màu sắc mới, rộn rã hơn nhiều so với thời chỉ có mình và Shane - những người host trầm tính nhất quả đất :)))

Mấy nay mưa ngừng rơi, những quán Café bắt đầu trang trí Giáng sinh. Thành phố lấy lại những sắc màu vui tươi phóng khoáng như chưa từng ủ dột. Xót xa trong mình vì những sóng gió trong - ngoài cũng dần nguôi ngoai. Mình mong miền Trung chóng khoẻ, để lại dang tay đón mọi người về trong sự chân tình, mộc mạc và xinh đẹp của mảnh đất này.

Aizome thì vẫn vậy. 2 căn nhà vững chãi nằm nghe mưa nắng, nghe những câu chuyện ngắn dài từ muôn phương đổ lại, và vỗ yên giấc cho bạn ghé thăm nhà.

CHUYỆN Ở QUÁN TRỌ MÙA MƯAMột buổi sớm, chúng mình cùng lúc tiễn 2 người bạn mến thương ra sân bay: 1 người em đã ở Đà Nẵ...
18/11/2025

CHUYỆN Ở QUÁN TRỌ MÙA MƯA
Một buổi sớm, chúng mình cùng lúc tiễn 2 người bạn mến thương ra sân bay: 1 người em đã ở Đà Nẵng cả tháng trời, chia sẻ với miền Trung những cơn mưa lụt lịch sử; 1 người chị mới ghé thăm ít bữa mà đã kịp lưu luyến bồi hồi… Làm một chiếc homestay đồng nghĩa với việc chúng mình dần quen với những lần đưa đón và tạm biệt.
Mùa này, Aizome túc tắc đón bạn về “nhà chung”. Mỗi người một lý do: gap year, đi công tác, học hành, đi…ăn cưới, sống thử với miền Trung trước khi gắn bó lâu dài,… Đôi lúc cũng có bạn nhớ biển nhớ núi mà về, dẫu nắng ít mưa nhiều. Kiểu “du lịch” như vậy thực ra lại hợp gu với mình nhiều chút :)) Khi thành phố vào mùa thấp điểm, mọi người có thời gian để thực sự nhấm nháp một ngày với những hương vị bình thường, với cả niềm vui và sự chán, với tiện nghi và bất tiện. Để rồi ít nhiều hiểu được thành phố mà mình cất công tìm tới đang thì thầm những câu chuyện gì…

Mùa này, khách ghé Aizome có một điểm chung: ai cũng trót thương… người Đà Nẵng. Dù là mến cái nết thong thả hồn hậu của người dân nơi đây, hay thậm chí có một hình bóng đặc biệt ở trong lòng =)) Mà cũng đúng. Khi thiên nhiên ít ưu đãi, chỉ còn con người là thứ níu chân khách trọ. Chúng mình đã chia nhau những ngày tháng giản dị đến…chẳng có gì mà kể hết: nhang trầm và trà ấm cho ngày mưa, lê la cafe, đi suối đi rừng ngày nắng. Căn nhà vẫn yên tĩnh và vững chãi trước mọi lần mưa bão. Tủ lạnh hết vơi lại đầy…

Mùa thu đông năm nay đã ghi những dấu ấn thật đặc biệt trong lòng mình. Một thời kỳ đâu đâu cũng khó khăn. Hè nắng to thì thu mưa lớn. Xung quanh tin lũ lụt khắp nơi. Mình chẳng còn để bụng nhiều tới tỷ lệ lấp phòng hay cái chi chi nữa. Chỉ mong cho khắp nơi trong ấm ngoài êm. Mong cho đồng bào bớt đau thương vất vả. Mong cho mùa mưa bão chóng qua. Mình cũng được dành nhiều thời gian hơn bao giờ hết cho những bạn bè ghé thăm nhà. Câu chuyện từ xa hoá gần. Nhiều niềm vui và đau thương được chứng kiến, trong không gian đầy ắp tình thương và sự cảm thông. Rồi cũng như thời tiết bên ngoài, một lúc nào đó tất cả dần dần tan đi. Để lại trong nhà một khoảng bình yên êm dịu…

Hôm qua chúng mình chẳng ai bảo ai, lên giường đi ngủ lúc…9h tối. Như thể một chu kỳ chữa lành vừa được hoàn thành và ai nấy đã sẵn sàng tận hưởng thành quả ^^ Aizome cũng đã sẵn sàng đón và nghe những câu chuyện mới, hay đơn giản là một mái nhà ấm áp và chắc chắn để bạn trú chân khi có dịp ghé lại Đà Nẵng mùa này.

Chúng mình cảm ơn Khiêm, chị Giào, Gia Linh, Nhi, Thuý, Tuyền, Thảo,… và những người bạn khác đã giữ cho Aizome được ấm áp và sống động. Có trú xứ yên tĩnh, được thân cận người lành mỗi ngày, là phước báu lớn, chúng mình luôn khắc cốt ghi tâm.

Mối quan hệ của mình với mùa thu năm nay là kiểu: khi sắp sửa tuyệt vọng tới nơi rồi thì Đà Nẵng nhả ra một cơn nắng đẹp...
04/11/2025

Mối quan hệ của mình với mùa thu năm nay là kiểu: khi sắp sửa tuyệt vọng tới nơi rồi thì Đà Nẵng nhả ra một cơn nắng đẹp như chưa từng giông bão. Sáng dậy tự nhiên hơi thở chậm và sâu hơn. Nắng hong thơm không khí, thơm mấy bộ quần áo trên sân phơi. Nắng trả cho non nước màu xanh mình trót yêu tới mức khăn gói quả mướp từ Hà Nội vào đây sinh sống. Nay đi chợ thấy người bán hàng nào cũng dịu dàng tươi mát, cười đùa nhiều hơn hẳn. Quả là sức mạnh của một ngày đẹp trời ^^

Mấy nay mình im hơi lặng tiếng. Mình, cũng như mấy người hay kể chuyện vẩn vơ trên mạng, có một lực thúc đẩy vô hình rằng con chữ mình viết ra cần tích cực. Mà mình thừa nhận rằng mươi hôm vừa qua, không phải lúc nào mình cũng giữ được nắng ở trong lòng. Có những đêm tỉnh giấc vì mưa, sáng dậy vẫn nghe tiếng mưa. Dù chăn ấm nệm êm nhưng nghĩ tới bà con xung quanh ngâm mình trong lũ, cơn bồn chồn cũng khó mà nguôi ngoai được. Hình như khi thực sự thương mến một điều gì, là sẽ phải ôm ấp cả niềm vui và nỗi buồn của nó. Mà mình thương miền Trung mất rồi.

Nhưng miền Trung trong mắt mình lại dồi dào sức sống hơn bao giờ. Ở Hội An, đỉnh lũ vừa qua đi, đường lội ngang bắp chân là mấy hàng cơm mở lại, người ăn nô nức. Bạn bè mình ở Hội An cũng lóp ngóp vào phố cổ mua bát cao lầu =)) Khách du lịch chẳng đi bộ được, thì chèo thuyền trên vỉa hè chơi vậy, cũng là một cách ủng hộ người dân dần trở lại cuộc sống bình thường. Huế thương còn thiệt hại nặng nề hơn. Cả một thành phố căng mình dọn dẹp. Nhưng mình không đọc thấy ở đâu một lời kêu ca chi cả. Có người còn bảo: năm xưa khởi nghiệp từ con số âm, bây giờ bắt đầu lại bằng con số 0 thì kể cũng bình thường. Mình thương 1, thì nể 10. Bà con vất vả rồi…

Còn mình và bạn bè, ở một góc nhỏ xíu trong thành phố, may mắn vẫn chưa biết ngập là gì. Những cơn mưa bất chợt kéo tụi mình lại gần nhau. Gian bếp đầy ắp những câu chuyện nhiều hơn cả 3 tháng hè cộng lại. Căn nhà vững chãi này cũng đã có trải nghiệm đón bạn ở Hội An lên “sơ tán”, khi lụt lội ở chỗ bạn kéo theo mất điện mất nước và một ngàn thứ khó khăn.

Hôm nay chân trời có màu xanh, mình đi trên đường mà nụ cười thường trực không giấu nổi. Như được khoẻ lại sau một trận ốm dài. Như đầu óc quanh quẩn mãi một nỗi niềm đột nhiên được hoá giải. Nắng lên mấy hôm rồi mưa lại tới thôi, mình biết chứ. Nhưng miền Trung cũng cần đôi ba ngày đẹp trời để nghỉ ngơi…

Mùa này mình chẳng dám xúi ai tới thăm miền Trung, trừ khi…tới thăm mình =)) Hoặc là sống thử những ngày khó khăn nhất để cảm nhận xem có thể gắn bó lâu dài với mảnh đất này được hay không. Nhưng mình nghĩ Đà Nẵng và cụ thể là mùa mưa ở Aizome vẫn sẽ là không gian phù hợp để sống chậm. Ai đó cần nghỉ ngơi cho lại sức, cần thời gian nghiền ngẫm một quyết định quan trọng, hay đơn giản là cần không khí sạch và thời tiết không quá lạnh, thì thành phố này chính là một nơi chốn êm đềm. Một lý do phụ nữa là: khách ghé thăm rất quan trọng cho đời sống của người dân ở những thành phố du lịch như Đà Nẵng, Hội An, Huế. Mưa lũ vừa qua đã thiệt hại nhiều. Nên nếu có dịp mình tranh thủ ghé ủng hộ bà con heee. Hay là các bác búc phòng rồi tiện thể trông nhà giùm tui đi, để tui xếp lịch qua thăm Huế :))

KHÚC RUỘT MIỀN TRUNGMình đang ở nhà. 2 cơ sở Aizome đều là những căn nhà vững chãi và cao ráo. Gió mưa ngừng lại sau cán...
27/10/2025

KHÚC RUỘT MIỀN TRUNG
Mình đang ở nhà. 2 cơ sở Aizome đều là những căn nhà vững chãi và cao ráo. Gió mưa ngừng lại sau cánh cửa đúng nghĩa đen. Nhưng bên cạnh cảm giác may mắn, mình không khỏi xôn xao một chút trong lòng.

Mình lớn lên với tin tức bão lũ miền Trung hằng năm trên tivi, chẳng biết những năm 30 tuổi lại chọn mảnh đất này sinh sống. Để mỗi lần trời nổi gió, bố mẹ rồi bè bạn xung quanh được một dịp nhắn tin gọi điện hỏi thăm. Mình ở đây, không sao cả. Nhưng “khúc ruột miền Trung” đã gần hơn bao giờ hết. Nên cái thương cái lo cũng dạt dào hơn năm xưa nhiều…

Mình thương Huế quanh năm lấy dãy Bạch Mã ra chặn gió mưa cho Đà Nẵng và các tỉnh phía nam. Mỗi đợt Đà Nẵng mưa nhiều, mình đều nghĩ tới Huế, hẳn còn vất vả hơn bội phần.

Mình thương Hội An chân chất lạc quan. Một năm mấy mùa nước nổi, người dân đã quen kê đồ đạc lên cao, trang bị thuyền thúng đi lại, thậm chí biến chúng thành… trải nghiệm cho du khách nước ngoài tới thăm. “Lội lụt vui lắm con, Tây họ thích à…”

Mình thương mấy người anh em Quảng Bình, Quảng Trị, Hà Tĩnh,… Cơn bão nào cũng thấy được gọi tên. Nhớ tới cả Phú Yên nơi có một vài người ở xa thương mến.

Cuộc sống ở đây khiến mình chạm đất hơn nhiều chút, biết “trông trời trông đất trông mây”. Biết xoa ấm chân tay trước khi ra khỏi nhà. Biết đi chợ mua đồ dự trữ. Biết nấu mấy bữa cơm đơn giản để Aizome luôn ấm và no…

Điều duy nhất mình đảm bảo được là ở Aizome vẫn ấm và no. Mình biết ơn từng ngày tháng được sống trong không gian này và chia sẻ cùng các bạn, qua 4 mùa đan xen mưa nắng. Có những ngày như hôm nay, chẳng có lựa chọn nào khác ngoài “sống chậm”. Thì căn nhà vẫn không vắng tiếng cười. Và có khi nhìn lại, những khoảnh khắc như thế lại trở thành kỷ niệm đậm sâu nhất trong mình.

Và chắc chắn rồi, mình mong những người thương ở khắp nơi của mình được bình an. Nếu cần, Aizome xứng đáng được cân nhắc trở thành “nơi trú ẩn” của anh em gần xa trong những ngày mưa gió này nhen 🍀

Address

31/4 Lê Hồng Phong
Da Nang

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Aizome Home in Da Nang posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category