30/06/2026
Nép mình vào “thành phố đáng sống”
Năm đầu tiên chuyển về Đà Nẵng là những tháng ngày tuyệt diệu với mình. Cuộc sống bày ra thơm phức ngọt ngào, như một kỳ trăng mật. Chúng mình tự tô điểm cho căn nhà mang tông màu trắng - xanh, đi 3km ra tới biển; ngày ngày đi dưới bầu trời trong vắt, mây núi vờn quanh. Tất cả những điều mình mong mỏi trong suốt mấy năm bỗng chốc trở thành hiện thực. Vậy mà chưa hết: mỗi con người mình gặp ở mảnh đất này đều như một phước lành. Cô chú chủ nhà, bà hàng xóm, bác bán rau, anh chủ tiệm cà phê,…ai nấy đều có rất nhiều tình thương và nụ cười để mà san sẻ. Miền Trung đã chào đón và nuôi dưỡng mình thật tốt. Mình đem tất cả niềm hạnh phúc ấy chia cho bè bạn, những vị khách đầu tiên của Aizome.
Năm thứ hai là bài toán của một mối quan hệ lâu dài. Những điều đẹp đẽ thường ngày vẫn còn đó, nhưng lùi dần về hậu cảnh, nhường chỗ cho một vài tính toán làm sao để ở với Đà Nẵng được yên và bền. Chúng mình nghiên cứu những cơ hội nghề nghiệp mới, quan sát và tìm cách thích nghi với khí hậu mưa nắng thất thường - điều mà các bạn ghé chơi vài ngày, thậm chí vài tuần - khó mà cảm nhận được hết. Những cuộc đi chơi khám phá dần nhường chỗ cho nhịp sinh hoạt đều đặn. Nhiều nhân duyên đã nối dài từ những lần booking =)) Trong số đó, vài người bạn đã gói ghém hành lý tới Đà Nẵng sống, trở thành hàng xóm thật sự của chúng mình. Đôi lúc, mình tưởng như đã hình dung ra cuộc sống về hưu của bản thân rồi :v
Ngoảnh đầu nhìn lại, mình đã nép vào “thành phố đáng sống” này với tất cả sự chân thành và hồn nhiên. Mình vì yêu quý một mảnh trời xanh mà đi tới. Vì tìm khắp xung quanh không thấy một chiếc homestay nào thiệt ưng ý nên quyết định mở Aizome 1. Bạn bè gần xa yêu quý đã tạo thêm động lực cho tụi mình mở Aizome 2. Rồi vì những ưu tiên của thực tế đời sống và nhiều nhân duyên đưa đẩy, chúng mình trả lại không gian Aizome 1, thu về tập trung cho ngôi nhà thứ 2, ngay giữa mùa cao điểm chẳng có đủ phòng mà bán :))
Thoắt cái, Đà Nẵng trở thành giấc mơ lấp lánh của nhiều người khác. Thành phố mến thương này đã thu hút thêm thật nhiều tình yêu và cả…dòng tiền :v Trăm hoa đua nở, mỗi ngày chúng mình lại thấy thêm nhiều người bạn tới mở homestay. Căn nào cũng xinh đẹp, các bạn host trẻ trung, năng động và dễ thương vô cùng. Nhưng ngay cả lúc này, mình cũng chưa từng nghĩ tới 2 chữ “cạnh tranh”. Mình vẫn tin rằng mỗi không gian đều có một câu chuyện riêng để kể. Chuyện của Aizome là ước mong và vun vén cho một cuộc sống bền vững, giản dị và hơi…hướng nội. Aizome đúng nghĩa là một căn nhà bình thường, nơi bạn về để nghỉ ngơi. Chúng mình không có Tivi, máy chiếu; không còn những góc checkin hợp trend. Host thì chẳng biết gì về các địa điểm du lịch mới đang nổi lên trên mạng xã hội. Chúng mình chỉ có vài căn phòng đơn yên tĩnh, giường nệm đủ êm, những kệ sách được fill đầy; có bếp chung đồ đạc không thiếu thứ gì và sân giặt phơi thoáng đãng. Chúng mình có vườn cây được chăm sóc bình thường, như vườn của ông bà ta, chứ không trải chuốt điệu đà như tiệm cây cảnh :D Aizome muốn trở thành “a home away from home” đúng nghĩa, nơi bạn có thể sống vài ngày như-bình-thường; nhưng thư thái hơn một chút. Vậy thôi.
Tuần trước Nhà đã tiếp một nhóm khách đặc biệt. Linh book phòng lần thứ ba. 2 lần đầu Linh đặt cho chính mình. Hắn đã “sống thử”, rồi nhận job offer và kết duyên với Đà Nẵng luôn. Lần này, Linh đặt cho cả gia đình ở trong thời gian tới thăm em. Lúc mọi người checkout, cô chú còn gửi tặng nhà một gói kẹo lạc đặc sản Phú Thọ. Mở túi kẹo thơm lừng, mình thấy trong lòng một niềm vui to lớn hơn bất cứ khoản thanh toán nào có thể mang lại. Mình tin rằng trong lòng nhiều vị khách, Aizome đã đủ an toàn và thoải mái để gọi là Nhà.
Trên trang viết nhỏ này, mình muốn thủ thỉ với bạn những chuyện vui. Dù con đường tụi mình đi không phải lúc nào cũng màu hồng, có những ngày thật sự khó mà giữ được lòng biết ơn. Nhưng cuối cùng chúng mình chỉ mong đem chân tình đổi lấy chân tình. Và mình thiệt là nhớ mọi người, nên vượt lười lên tâm sự mấy dòng bù đắp cho nửa năm qua :D Chúng mình vẫn đang trong pha “hướng nội”, không bày trò rộn ràng nhiều như trước. Nhưng nếu bạn thương ghé nhà muốn chuyện trò đôi câu, thì cứ mạnh dạn rủ rê nhé.
Mong một ngày được đón bạn ở Đà Nẵng.
Ảnh: Chuyến đi chơi gần đây nhất của tụi mình. 3000 lần cảm tạ Thảo đã tài trợ ý tưởng, lịch trình, kỹ năng sinh tồn và tất cả các hình ảnh :)) Chúng mình chỉ việc cất não và xách mông lên mà đi.