02/07/2026
"Em ơi, dọn đồ xong chưa?"
Tiếng chồng gọi làm tôi giật mình, cảnh biển tĩnh mịch dưới tiếng mưa rả rích đã khiến tôi bị cuốn đi. Đã rất lâu chúng tôi chưa đi xa cùng nhau vì cơm áo gạo tiền và con cái. Tôi vội vàng đóng lại chiếc vali, tắt các thiết bị điện và lưu luyến nhìn căn phòng tôi yêu thích ngay từ khi nhìn ảnh lần đầu.
"Lần sau mình lại ghé đây nhé, home đẹp mà chủ nhà cũng nhiệt tình, quan trọng là vợ chồng mình có kỉ niệm đẹp ở đây"
Cánh cửa mở ra, trong đầu tôi ngập tràn suy nghĩ, không biết đến bao giờ mới lại có những ngày đi trốn thế này nữa? Những ký ức lần lượt hiện lên, rõ như mới hôm qua... Mới ngày nào còn trẻ khi yêu nhau, chúng tôi cũng ngâm nga những bài ca không tên, mà giờ đã làm bố làm mẹ và bận bịu với những lo toan hàng ngày.
“Em ơi, tháng này mình đi trốn lần thứ 3 rồi, tháng sau tính tiếp em nhé”
“Nhưng ngày xưa mình đi chơi cả 30 ngày cơ mà”
Chồng tôi lắc đầu, tài xế đã đánh xe tới, tôi và chồng ngồi lên xe.
Tôi lặng lẽ rút điện thoại nhìn những tấm ảnh xấu mà chồng chụp cho ở homestay, ngước nhìn bầu trời âm u và rả rích.
Trong đêm Hải Phòng, chiếc xe Rolls Royce Phantom lướt đi như một bóng ma.