OptimaBooking

OptimaBooking OptimaBooking.com is the Best Choice for Hotel and Flight Bookings

11/27/2024
HÃY NHÌN TẤM HÌNH NÀY 17 GIÂY Đó là thí nghiệm của Neville, một bậc thầy của thế giới về Luật Hấp Dẫn, người sáng lập nê...
02/19/2023

HÃY NHÌN TẤM HÌNH NÀY 17 GIÂY

Đó là thí nghiệm của Neville, một bậc thầy của thế giới về Luật Hấp Dẫn, người sáng lập nên "Phương pháp Neville" nổi tiếng.

Bắt đầu một ngày mới, ông đứng nhìn vào một tấm hình ai đó với nụ cười thật tươi ít nhất 17 giây. Kết quả là ngày đó ông gặp được rất nhiều may mắn và mọi việc trôi chảy khác thường.

Ngày thứ hai, ông làm thí nghiệm ngược lại. Ông đổi tấm hình khác với gương mặt khó chịu, oán hận. Cũng tập trung vào đó 17 giây. Kết quả là ông có một ngày tệ hại với những điều không may đã xảy đến.

Vào một buổi sáng, sau khi chăm chú ngắm nhìn một tấm hình với gương mặt cau có, ông thay đồ ra ngoài. Vừa lái xe ra khỏi cổng, ông bị một chiếc ô tô mất thắng lao tới đâm phải. Tai nạn này lấy đi của ông 3 cái xương sườn. Đó cũng là lúc thí nghiệm kết thúc - sau 844 ngày nghiên cứu.

Quy luật 17 giây của Neville ra đời từ đó và ông viết nó trong cuốn "17S LAW".

Ông giải thích:

1. Cảm xúc là một loại năng lượng, là thứ dễ dàng lây lan, dù muốn hay không. Vì vậy, hãy ở gần những người có năng lượng tích cực.

2. Tại sao là 17 giây? Vì 17 giây là thời gian tối thiểu để não bộ sắp xếp lại hệ thần kinh. Và nó sẽ sao chép đúng những gì được nhìn thấy. Nếu tập trung vào một gương mặt vui tươi, bạn sẽ sao chép được sự vui tươi. Và theo luật hấp dẫn, khi bạn vui lên thì đời sẽ hên.
https://trinhdinhlinh.com/sach/luat-hap-dan-5-buoc-thuc-hanh/chuong-15-buoc-bonneville-hoa-muc-tieu-cua-ban/
(Sưu tầm)

P/s : Chúc mọi người nhiều năng lượng mỗi ngày !❤️ — with Lap Nguyen Dinh.

🔻 1. LUẬT HẤP DẪN– Cái gì giống nhau → hút nhau– Cùng tần số nào → hút tần số đấy– Mây tầng nào → bay tầng đó► Không có ...
01/26/2023

🔻 1. LUẬT HẤP DẪN
– Cái gì giống nhau → hút nhau
– Cùng tần số nào → hút tần số đấy
– Mây tầng nào → bay tầng đó
► Không có điều gì tự nhiên xảy ra trong cuộc sống. Nếu ta có trường năng lượng tốt thì sẽ hút được những điều tốt đẹp

🔻 2. LUẬT NHÂN QUẢ
– Ta muốn giàu sang → gieo hạt hào phóng.
– Muốn nhận tình yêu thương → gieo hạt yêu thương.
– Để nhận quả sức khỏe → gieo hạt sự sống.
► Muốn điều gì thì gieo điều nấy.

🔻 3. LUẬT CÂN BẰNG
– Muốn nhận được nhiều hơn → hãy cho đi, cống hiến nhiều hơn
– Tư duy của ta đến đâu → tài chính của ta đến đó.
– Tư duy được nâng lên → mọi thứ sẽ được nâng lên.
► Ta nhận lại được chính xác những gì mình đã cho đi trong cuộc đời này.

🔻 4. LUẬT TRONG NGOÀI
– Muốn bên ngoài ta vui vẻ ↔ bên trong phải vui vẻ.
– Muốn thế giới bên ngoài ta tốt đẹp ↔ thế giới bên trong ta phải tốt đẹp.
► Ta hãy cố gắng từ bên trong.

🔻 5. LUẬT TẬP TRUNG
– Cái gì tập trung vào → cái đấy sẽ càng mở rộng.
– Tập trung vào sự vui vẻ, tích cực → cuộc sống có nhiều niềm vui và sự tích cực.

🔻 6. LUẬT NHẤT QUÁN
Cách ta làm một việc là cách ta làm mọi việc

>>> Thân mời bạn tham khảo cuốn sách Nâng cao tần số rung động: https://tansorungdong.bizbooks.vn/
- Website Bizbooks: https://goink.me/aoJc
- Shopee: https://shope.ee/7pJZYg87If
- Tiki: https://goink.me/QiMG
- Tiktokshop: https://goink.me/crzz

Đòi NợCâu chuyện xảy ra vào cuối triều đại nhà Minh đầu nhà Thanh tại thôn Ngõa Gia Điếm cách Bắc Kinh khoảng hơn mười d...
11/15/2021

Đòi Nợ

Câu chuyện xảy ra vào cuối triều đại nhà Minh đầu nhà Thanh tại thôn Ngõa Gia Điếm cách Bắc Kinh khoảng hơn mười dặm.

Trong thôn này có một gia đình rất giàu, mọi người thường gọi là “Tiền viên ngoại”. Ở cách nhà họ khoảng hai dặm có một gia đình nông dân họ Lý, mọi người thường gọi là “Lý lão nhị”. Lý lão nhị là người biết làm một chút các công việc xây dựng, cho nên ông thường xuyên đến nhà Tiền viên ngoại để làm các việc đó cho gia đình này. Mỗi lần Lý lão nhị đến làm việc nhà Tiền viên ngoại, Tiền gia đều trả cho ông không ít tiền công. Bởi vì hai nhà thường xuyên qua lại nên Tiền gia coi Lý lão nhị là Lý đệ (em trai), còn Lý lão nhị gọi Tiền gia là Tiền đại ca (anh trai).

Một năm nọ, cả nhà Tiền viên ngoại đều phải đến phía nam làm việc trong thời gian mấy tháng mới trở về. Tiền viên ngoại cho gọi Lý lão nhị đến nói chuyện: “Lý đệ! Hai gia đình chúng ta có mối quan hệ tốt đẹp, ta nay gọi đệ đến là có chút việc muốn nhờ, không biết là Lý đệ có giúp được không?”
Lý đệ nói: “Tiền đại ca, đại ca có việc gì cứ việc nói, nếu là việc đệ có thể xử lý được thì nhất định sẽ cố gắng làm.”
Tiền viên ngoại nói: “Ta có một lượng lớn rượu quý, chỉ sợ người ngoài lấy trộm mất, muốn chuyển đến nhà đệ để đệ trông coi giúp, không biết ý đệ thế nào?”
Lý đệ nói: “Đại ca à, đệ còn tưởng việc gì to tát, đại ca cứ yên tâm đi đi, khi nào đại ca trở về đệ sẽ trả lại nguyên vẹn.”

Thế là, Tiền viên ngoại cho người làm đưa đến nhà Lý lão nhị 30 vò rượu quý, Lý lão nhị đem chúng cất giữ trong một phòng trống ở phía tây rồi khóa chặt cửa lại.
Loáng một cái mà đã hai tháng trôi qua, gia đình nhà Tiền viên ngoại đi mà không thấy có tin tức gì về báo về.

Một hôm, Lý lão nhị nhớ ra Tiền viên ngoại có gửi ba chục vò rượu quý liền mở cửa phòng để xem xem một chút. Khi ông mở cửa phòng ra xem, thấy ba mươi vò rượu đều dùng một loại giấy đặc biệt dán miệng, trên thân vò rượu còn dán giấy màu hồng, trên đó đều ghi một chữ rất đậm “Rượu”. Lý lão nhị dùng hai tay nhấc một vò rượu lên rồi lắc qua lắc lại nhưng lại thấy không có mùi vị gì. Ông ta thầm nghĩ: “Vò rượu này dù dán kín miệng rồi thì vẫn có thể ngửi thấy mùi rượu chứ”. Hai tay ông ta lại lắc lắc nhưng cũng không nghe thấy âm thanh của rượu, cuối cùng ông ta quyết định mở một vò rượu ra xem. Nhưng thứ mà được đổ ra lại khiến ông ta vô cùng kinh ngạc, đâu có phải rượu, toàn là bạc trắng. Ông ta bắt đầu mở hết cả 30 vò rượu ra, và đếm được đúng 3000 lượng bạc trắng. Lão nhị nghĩ: “Đây đúng là tiền trên trời rơi xuống…!” Nhìn thấy số bạc này, Lý lão nhị nổi lòng tham, ông ta nghĩ hết cách để số bạc này biến thành của mình. Cuối cùng, Lão nhị nghĩ ra một chiêu thâm hiểm là đi ra ngoài mua rất nhiều rượu ngon về rồi rót đầy vào các vò rượu kia, sau đó dán kín lại như lúc ban đầu, còn số bạc đó ông ta đem chôn hết xuống phần đất trong nhà.

Mấy tháng sau, gia đình Tiền viên ngoại trở về, Lý lão nhị liền mang 30 vò rượu kia trả lại. Khi Lý lão nhị vừa đi khỏi, Tiền viên ngoại mở các vò rượu ra xem xét, nào ngờ tất cả bạc trắng đã biến thành rượu trắng. Tiền viên ngoại hiểu rõ: “Vậy là toàn bộ số tiền tích góp cả đời mình đã bị Lý lão nhị chiếm hết”. Ông cũng có ý định đến cửa quan để tố cáo Lý lão nhị nhưng lại nghĩ: “Ta lúc trước đã nói với Lý lão nhị toàn bộ các vò này là rượu, nên việc ông ta trả lại rượu thì không kiện gì được”. Việc này quả thực khiến ông đành phải ngậm bồ hòn mà im lặng, có nỗi khổ mà không nói được ra. Tiền viên ngoại từ đó vừa nén giận vừa nén uất ức trong lòng, không quá nửa năm sau thì chết.

Lý lão nhị thấy Tiền viên ngoại đã chết, không có người tìm ông ta đòi lại nên liền dùng số tiền đó chi tiêu cho gia đình. Ông ta mua một ngôi nhà rất lớn, lại cưới thêm mấy bà vợ bé, quả thật là: “Khi xưa nghèo hèn thì vắng vẻ, hôm nay thì đông đúc như trảy hội”.

Một hôm, Lý nhị đang nằm ngủ thì mơ: Ông đang ở trong phòng uống trà, đột nhiên cánh cửa mở ra, một người từ bên ngoài đi vào, ông ta nhìn kỹ thì ra là Tiền viên ngoại. Tiền viên ngoại trên vai có mang một cái bao rồi nhìn ông ta cười ha hả nói: “Ta đến để đòi nợ đây!”. Lý lão nhị đột nhiên tỉnh giấc, toàn thân toát mồ hôi.

Đúng lúc ấy, một nữ hầu đến nói với ông ta: “Xin chúc mừng lão gia, phu nhân đã sinh cho ngài một công tử rất bụ bẫm ạ!”
Đây vốn là một chuyện tốt, nhưng nghĩ đến giấc mộng vừa rồi, Lão nhị thấy bất ổn trong lòng, ông luôn nghĩ đứa con trai vừa ra đời có liên quan gì đó đến giấc mộng kia. Vì thế, ông ta luôn cảnh giác với đứa con này. Thế nhưng, đứa con này lại hiếu thuận với cha một cách lạ thường. Đến tuổi tới trường, Lý nhị nhờ mấy thầy giáo dạy cho cậu, đứa trẻ này cái gì cũng học rất nhanh, thứ gì đã học qua là dường như không quên. Lão nhị cũng từng khoe với mọi người con trai ông là một đứa bé kỳ tài, tương lai có thể thi đỗ làm quan. Sau một thời gian dài, giấc mộng kia cũng dần dần đi vào quên lãng.

Năm đó con trai của Lý nhị gia tròn 18 tuổi và đi vào kinh dự thi. Quả nhiên, cậu ta thi đỗ, làm quan thất phẩm. Gia đình Lão nhị treo đèn đỏ khắp nơi, ai nấy đều vui mừng khôn xiết, bạn bè người thân đều đến chúc mừng. Trong bữa tiệc có một người nói: “Thời buổi này nhiều người dùng tiền mua quan, ta thấy nhà Lý huynh cũng không thiếu tiền, chi bằng tốn chút tiền mua cho con trai chức quan to hơn một chút, nếu như huynh bằng lòng, ta có thể dẫn huynh đến gặp một người giúp huynh.” Tất cả mọi người đang ngồi dự tiệc đều cho đó là ý kiến hay. Lý nhị nghĩ: “Đứa con trai duy nhất của mình tài hoa hơn người, làm quan thất phẩm thì quá là uổng phí, mua một chức quan to hơn cũng được.” Thế là, Lý nhị bỏ ra một số tiền rất lớn để mua một chức quan cho con trai mình.

Mấy tháng sau, Tể tướng quả thực đã phong cho con trai Lý nhị làm quan tứ phẩm. Đây cũng là một việc vui mừng, Lý gia lại tổ chức một buổi tiệc chúc mừng. Nhiều quan lại và bà mai mối đều có lời ngỏ ý, nhưng cậu ta không đồng ý một ai mà chỉ chọn thiên kim tiểu thư của một vị quan lớn trong triều đình. Thế là Lý nhị đành phải bỏ ra một số tiền lớn để nhờ bà mối làm mai giúp, sau khi bỏ ra rất nhiều tiền thì nhà gái cũng đồng ý, nhưng họ lại yêu cầu một lễ hỏi thật lớn. Không có cách nào khác, Lão nhị đành phải thuận theo, cuối cùng thì mọi việc cũng xong xuôi.

Ngày đón dâu cũng đã định xong, chỉ còn vài ngày nữa là tới, Lý nhị trong lòng vô cùng vui mừng phấn khởi. Buổi tối hôm đó, ông ta sau khi uống mấy chén rượu rồi đi ngủ thì giấc mơ của 18 năm trước lại hiện ra trước mắt ông: Tiền viên ngoại cười ha hả nói với ông ta: “Ngươi thiếu ta một khoản nợ, ta lấy lại trong 18 năm, cuối cùng cũng phải trở về rồi, còn mang theo một chút tiền lãi nữa!”,

Tiền viên ngoại vừa nói xong còn đưa tay vỗ vỗ vào chiếc bao khoác trên vai, quả thật cái bao khi ông ta mang đến trong giấc mơ trước là rỗng mà bây giờ đã phồng to rồi. Tiền viên ngoại còn nói tiếp: “Khoản nợ đã lấy xong rồi, ta cũng nên đi thôi!” Lý nhị giật mình bừng tỉnh. Đúng lúc ấy, một người hầu hớt hải chạy vào: “Lão gia, không hay rồi, công tử bị bệnh rồi, ông mau đi xem đi!”
Lý nhị vội vàng đến phòng con trai xem xét, không ngờ con trai của ông ta đã bị chết rồi. Lý lão nhị ngồi phịch xuống đất, mọi chuyện ông đều hiểu rõ: “Hóa ra Tiền viên ngoại gửi hồn làm con trai mình để đến đòi nợ mình.”

Ông hồi tưởng lại mọi chuyện, từ khi con trai sinh ra, đi học, đi thi, mua quan, đính hôn… thì cũng tiêu hết không kém ba nghìn hai trăm lượng bạc, ông ngẫm: “Thảo nào Tiền viên ngoại trước khi đi còn nói là mang theo chút tiền lãi.”

Từ đó về sau, Lý nhị cả người cả của đều không còn gì cả, hàng ngày ngồi bên lề đường ăn xin và kể lại chuyện mình lừa gạt hại người nhằm khuyên bảo mọi người đừng làm việc thất đức, trái lương tâm bởi vì việc thiếu nợ người ta là đều phải trả. Nhưng mọi người đều cho rằng Lý lão nhị đã bị điên rồi…

Theo secretchina
Mai Trà biên dịch

FUNERAL HOMILY FOR REV. DUC QUANG DUONGDIOCESE OF BEAUMONT- NOVEMBER 12, 2021ST. ANTHONY BASILICA CATHEDRAL(Fr. Khanh Ho...
11/13/2021

FUNERAL HOMILY FOR REV. DUC QUANG DUONG
DIOCESE OF BEAUMONT- NOVEMBER 12, 2021
ST. ANTHONY BASILICA CATHEDRAL

(Fr. Khanh Ho)

(Readings: Isaiah 25:6a, 7-9, IThess 4:13-18, Jn 1:35-42)
****English version

AND HE SAID “YES”- NOT TO A WEDDING PROPOSAL, BUT TO OUR LORD AND SAVIOR JESUS CHRIST…
Just like the first disciples of Jesus responded to the invitation of the Lord to follow Him, Fr. Duc Duong also said “yes” to Jesus to become His disciple. The simple “Yes” cost him 29 years just to be a seminarian before he could become a priest.

Fr. Duc and I, we went to the same seminary, the Minor HOAN THIEN Seminary of the Archdiocese of Hue, in the Central of Vietnam. Fr. Duc was two years older and one class ahead of me, but he looked younger because he always smiled and happy, made him look young; but I do have more hair than him! He started the seminary life in 1971 as a young and innocent 7th grader but he could only be ordained in 2000; so basically, he was a seminarian for 29 years long!

Our seminary was confiscated by the Communist government in 1979, four years after the North Communists took over the South of Vietnam in 1975. Only a few months later, I managed to escape from Vietnam on a little boat to Hong Kong and then to the USA and became a priest in 1990. I think my ordination opened the eyes of many of my former seminarian friends in Vietnam to realize that if they wanted to be priests, they had to get out of the country. As for Fr. Duc, during the years after our seminary was closed, he served faithfully to his home parish as a catechist, a choir director, and made his living as a photographer. Many of his CCE students still keep in touch with him until today. They had a great admiration for him as a man of faith, a faithful follower of Jesus, and a trusted friend. Seminarian Duc was almost imprisoned by the Communist government several times, simply because he dared to teach catechism in public.

Duc later decided to escape from Vietnam, together with five other seminarians, and arrived in Hong Kong in the middle of 1991, after a dangerous trip on a little boat across the Pacific Ocean. I was just a young priest back then, assigned parochial vicar to St. Jude Thaddeus here in Beaumont. President Clinton normalized the relationship between the two countries, and for the first time, I was able to visit Vietnam in 1992. With the blessing of Bishop Bernard Ganter, I made a stop in Hong Kong to visit my seminarian friends and to get all necessary documents to start the sponsorship to bring them over to Beaumont. They arrived at the Jefferson Airport in 1993, but soon after their arrival, bishop Ganter fell sick and died of cancer. Judicial Vicar Msgr. Sidney Marceaux and then the Diocesan Admistrator Msgr. Nestor Enderle told me nothing they could do because they were in no position to either accept or to deny a seminarian during that time. I decided to send my friends to different dioceses, wherever there was a need for a Vietnamese seminarian. Our plan was derailed again, but they all remained faithful to their calling; and with the grace of God, they all became priests, working effectively in different dioceses.

As for Fr. Duc, he took a long detour before he came back to Beaumont. I think God decided to have more fun with him! I sent him first to the Diocese of Raleigh in North Carolina and then to the Archdiocese of Chicago. When I was still pastor at St. Joseph church in Beaumont, Duc came back to visit me during a Lunar New Year celebration. He ended up to be a Master of Ceremony of the Festival and kept making people laugh. The new bishop, Bishop Joseph Galante leaned over to Fr. Luong Tran and inquired about Duc. The next morning, Bishop Galante invited Duc over to his office and asked him if he wanted to return to Beaumont. Fr. Duc said “yes.” Bishop asked him, “Why?” He replied, “Chicago, too cold!”

The rest is history. He was sent to Notre Dame Seminary and was ordained to the priesthood on June 10, 2000. Today, God called him back home after being a priest for 21 years and dedicating his life as a seminarian for 29 years, 50 years together to serve the people of God in the best ways he knew how. As we talked often about our life, Fr. Duc and I truly believed that God derailed our earthly plans only to teach us to submit and to totally trust in Him. God is the only one who can draw a straight line out of our crooked path. He knows what would be best for us. Trust in Him everything will be fine!

I guess we were also affected deeply by the spirituality of our seminary founder, the late Cardinal Francis Xavier Nguyen Van Thuan, who is just one step away from being canonized by the Universal Church. Fr. Duc and I had a chance to visit his church in Rome, the Santa Maria della Scalla. The late Cardinal’s episcopal motto was “Gaudium et Spes,” (Joy and Hope). Even though he was imprisoned by the Communists for 13 years, including 9 years in confinement, he never lost his joy and his hope. Similarly, Fr. Duc never lost his hope and his joy. He never lost hope because, I guess, he was “the Duke,” John Wayne the Duke, the tough guy! Seriously, he never lost hope because he always trusted in the Lord. He was obviously a testimony of joy. He made people laugh easily. He made people feel comfortable because he was always down to earth and he had all kind of jokes to tell. He loved and treasured friendship. He could talk to anybody at length. Once in a while, I heard he told people that he got to look out for the lost sheep, for the people with failed marriages, to bring them back to the Church and to give Fr. Luong and Fr. Khanh something to do at the Tribunal! It seemed he thought that we did not have enough cases to work on at the Tribunal!

Fr. Duc was truly a good shepherd. He also loved to fish. He said that we need to learn to fish so that we can truly be “fishers of men!” He will be missed. We already miss him dearly. Just like many of people who know him, the last few days I felt like a big part of myself was missing. But to know him, I know that he does not want us to be sad, but to be happy, not to worry but to trust in the providence and love of God. Prophet Isaiah reminds us in the first reading today that,
“On this mountain the Lord of hosts
Will provide for all peoples.
On this mountain he will destroy
The veil that veils all peoples…
The Lord will wipe away
The tears from all faces…

We will see Fr. Duc again in Paradise. At that time, we will be able to sing Karaoke again with him. In the meantime, rest in peace, my dear friend and my brother priest!

When he left Vietnam, he could not say goodbye to many people because he left the country in a hurry. This time, his life was also cut short, he did not have any chance to say goodbye to people whom he loved. But knowing him, I know that he wanted to give thanks to Fr. Andy Moor, his pastor and the wonderful people of Infant Jesus and St. Mark’s communities, to Fr. Khue Bui and the wonderful people of St. Joseph’s Beaumont and St. Catherine of Siena parishes, to Fr. Shane Baxter and St. Anthony Basilica Cathedral, to many people who truly loved and cared for him. He wanted to say sorry to Bishop Curtis Guillory and Msgr. Michael Jamail for putting up with him too long! He wanted to thank Bishop David Toups, in a very special way, for graciously visiting him so many times in the hospital. He also wanted to give thanks to family members and dear friends, near and far, who always loved and supported him, thanks to the medical staffs of all the hospitals that took care of him the last few months, thanks to Broussard’s Funeral Home for making him look good in the casket! For all people who took care of him during this difficult time of his life, especially Ginny Nguyen, his dear and faithful friend, and his brother Trong and sister-in-law Vui. To all the priests of Beaumont, he wanted to say goodbye and please continue to pray for him. Until we see each other again, he would say! God bless you all!

(Now, please allow me to address Vietnamese people who suffer greatly with the sudden death of Fr. Duc, in our language, and especially to his family in Vietnam.)

6 giá trị của người dân Mỹ không ai mua được bằng tiền                                                      1. Ca sĩ Mad...
11/13/2021

6 giá trị của người dân Mỹ không ai mua được bằng tiền


1. Ca sĩ Madonna từng nhổ nước bọt vào mặt một bà cụ, lập tức tòa án Liên bang phán quyết cô phải bồi thường 5 triệu đô-la Mỹ cho bà lão.
Quan tòa nói, sở dĩ mức phạt nặng như vậy không phải bởi miếng nước bọt đó đã mang đến tổn thương lớn ngần nào cho bà cụ. Lý do là với những người có tiền như Madonna nếu chỉ phạt bồi thường 50 nghìn đô-la, lần sau cô ấy chắc chắn sẽ tái phạm. Có thể cô ấy cũng sẽ gây tổn thương cho hơn 10 người khác nữa.
2. Ở Mỹ, không có một hãng truyền thông nào thuộc về chính phủ. Bởi vì pháp luật nước Mỹ quy định, không thể lấy tiền của dân chúng để dát vàng cho mình mà lừa mị, mê hoặc dân chúng.
Kênh truyền thông duy nhất mà chính phủ Mỹ bỏ vốn làm chủ là đài phát thanh VOA của Mỹ, nhưng nó không được phép phát sóng trên đất Mỹ. Trong con mắt của người Mỹ, dư luận nên phải là tự do, nhiều nguồn, muôn hình muôn vẻ, thậm chí là mâu thuẫn lẫn nhau.
3. Nước Mỹ coi trẻ em là tài sản quý báu của quốc gia, trẻ em được pháp luật che chở cẩn thận. Nếu bạn không có tiền gửi con ở nhà trẻ, chính phủ sẽ chi trả, hoặc không có tiền mua sữa bột, chính phủ cũng sẽ chu cấp. Ngoài ra còn có nhiều chính sách đặc biệt trợ cấp cho phụ nữ mang thai, sản phụ thu nhập thấp và trẻ em chưa đến 5 tuổi.
Các gia đình thu nhập thấp có thể nhận được bữa cơm dinh dưỡng sáng và trưa miễn phí. Nếu bạn không có tiền thuê nhà, chính phủ sẽ chi trả, hơn nữa quy định trẻ nhỏ cần phải có phòng ngủ riêng. Ở nước Mỹ, bạn sẽ không bao giờ bắt gặp hình ảnh trẻ em đi xin ăn.
Có một bà mẹ mải mê bận rộn việc nhà, nhất thời không để ý trông con. Đứa con chẳng may ngã xuống bể bơi chết đuối. Trong lúc người mẹ đang đau khổ không thôi thì bất ngờ nhận được giấy triệu tập của tòa án.
Lý do mà tòa án đưa ra vô cùng đơn giản, bà đã không làm hết trách nhiệm của một người giám hộ nên sẽ phải đối mặt với việc bị tuyên án. Điều đó cũng giúp cảnh tỉnh ý thức chăm sóc con trẻ cho hàng triệu người mẹ khác.
Người Mỹ quan niệm, một đứa trẻ trước hết thuộc về bản thân nó. Đứa trẻ đó mang theo vô số quyền lợi sống vốn có trong xã hội này. Không kể là bản thân nó có ý thức được hay không, không kể là nó có thể lớn lên thành người hay không, xã hội này có tầng tầng pháp luật để bảo vệ nó.
4. Ở nước Mỹ, người dân có bệnh thì bệnh viện cần phải điều trị trước, sau đó mới gửi hóa đơn viện phí đến nhà bệnh nhân. Nếu bạn không gánh nổi khoản tiền trị liệu thì các tổ chức từ thiện hoặc chính phủ sẽ ‘ra mặt’ giải quyết. Trong trường hợp người nghèo khó chỉ vì không có tiền chi trả viện phí mà bệnh viện ngưng điều trị thì những người có liên quan sẽ bị chất vấn và nhận chế tài của pháp luật.
5. Trong chiến tranh vùng Vịnh lần thứ hai (nổ ra vào tháng 3/2003), quân Mỹ huy động lực lượng quân sự lớn mạnh tấn công tầm xa trong sa mạc. Quân đội của nhà độc tài Saddam Hussein binh bại như núi đổ, nhếch nhác bỏ chạy. Lúc này, trong cát bụi mịt trời, một chiếc xe vận tải của quân Mỹ mất phương hướng, lạc vào trận địa của quân địch.
Người lái xe là một nữ quân nhân tên Lira, bị thương và bị địch bắt giữ làm con tin để uy hiếp quân Mỹ. Cô bị nhốt ở một nơi hẻo lánh bí mật và bị canh giữ sát sao. Vì để cứu Lira, quân Mỹ đã huy động đội đột kích Hải Báo tấn công mãnh liệt khiến quân địch mất phương hướng, hoảng loạn tan vỡ.
Chỉ trong thời gian mấy phút, quân Mỹ đã giải cứu thành công Lira. Cô nhanh chóng được đưa về hậu phương điều trị. Chiến tranh kết thúc, Lira cùng với hai binh sĩ Mỹ từng bị bắt giữ khác trở về quê nhà và được chào đón như những người anh hùng.
6. Điều được giảng trong “Tuyên ngôn độc lập” của Mỹ không phải là quần thể, quốc gia, thậm chí không hề giảng đến dân chủ. Điều được giảng là 3 quyền lợi lớn: quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Ba quyền lợi này đều là quyền lợi của cá nhân, không phải là quyền lợi của quần thể hay quốc gia.
P/s...: Những quyền lợi này có được ngay từ khi công dân Mỹ vừa mới sinh ra, chứ không phải do ai ban tặng. Mặt khác, những quyền lợi này có thể bảo vệ cá nhân, khiến họ không phải chịu đựng sự xâm hại của bất cứ ai. Chỉ có kiến lập trên cơ sở quyền lợi cá nhân, mọi người mới có thể có được một xã hội tự do chính nghĩa, tôn nghiêm và bình đẳng .

10 ĐiỀU BI AI CỦA VNCụ Phan Chu Trinh đã chỉ ra, 100 năm sau vẫn… nguyên vẹn, không sứt mẻ được điều gì.1. Trong khi ngư...
11/09/2021

10 ĐiỀU BI AI CỦA VN

Cụ Phan Chu Trinh đã chỉ ra, 100 năm sau vẫn… nguyên vẹn, không sứt mẻ được điều gì.

1. Trong khi người nước ngoài có chí cao, dám chết vì việc nghĩa, vì lợi dân ích nước; thì người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày.

2. Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ biết ngồi không ăn bám.

3. Trong khi họ có óc phiêu lưu mạo hiểm, dám đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta suốt đời chỉ loanh quanh xó bếp, hú hí với vợ con.

4. Trong khi họ có tinh thần đùm bọc, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau; thì ta lại chỉ quen thói giành giật, lừa đảo nhau vì chữ lợi.

5. Trong khi họ biết bỏ vốn lớn, giữ vững chữ tín trong kinh doanh làm cho tiền bạc lưu thông, đất nước ngày càng giàu có; thì ta quen thói bất nhân bất tín, cho vay cắt cổ, ăn quỵt vỗ nợ, để tiền bạc đất đai trở thành vô dụng.

6. Trong khi họ biết tiết kiệm tang lễ, cư xử hợp nghĩa với người chết; thì ta lo làm ma chay cho lớn, đến nỗi nhiều gia đình bán hết ruộng hết trâu.

7. Trong khi họ ra sức cải tiến phát minh, máy móc ngày càng tinh xảo; thì ta đầu óc thủ cựu, ếch ngồi đáy giếng, không có gan đua chen thực nghiệp.

8. Trong khi họ giỏi tổ chức công việc, sắp xếp giờ nghỉ giờ làm hợp lý, thì ta chỉ biết chơi bời, rượu chè cờ bạc, bỏ bê công việc.

9. Trong khi họ biết gắng gỏi tự lực tự cường, tin ở bản thân; thì ta chỉ mê tín nơi mồ mả, tướng số, việc gì cũng cầu trời khấn Phật.

10. Trong khi họ làm việc quan cốt ích nước lợi dân, đúng là “đầy tớ” của dân, được dân tín nhiệm; thì ta lo xoay xở chức quan để no ấm gia đình, vênh vang hoang phí, vơ vét áp bức dân chúng, v.v…

(Fb Tăng Như Bỉnh)

HỒI TƯỞNG MỘT THỜI SƯ HUYNH, TIỂU MUỘI Thời điểm báo Sinh Viên hay Hoa Học Trỏ ngoài Bắc đặt hàng tôi viết bài thơ nội d...
11/09/2021

HỒI TƯỞNG MỘT THỜI SƯ HUYNH, TIỂU MUỘI

Thời điểm báo Sinh Viên hay Hoa Học Trỏ ngoài Bắc đặt hàng tôi viết bài thơ nội dung bình đẳng nam nữ mừng ngày Valentine cũng là lúc ở trong Nam ra đời bài thơ TIỂU MUỘI.
Tôi nhớ bài thơ TIỂU MUỘI hồi mới xuất hiện gây xôn xao trong giới học trò, nhất là đám chip hôi mới lớn. Xôn xao đến mức độ báo Mực Tím đặt tôi viết một bài về SƯ HUYNH để chống lại TIỂU MUỘI vì bọn húi cua bị lũ tóc dài ăn hiếp quá chừng sau bài thơ mang tên “hung thần” đó. Trời ạ, nhưng sự ăn hiếp ấy không hề giảm cho dù SƯ HUYNH đã chứng minh bản lãnh đàn ông bằng võ công lẫn sự dửng dưng trước phụ nữ. Cuối cùng, để chấm dứt phong trào ai hơn ai trong việc tình yêu bất bình đẳng giới kéo dài, báo Mực Tím lại đặt hàng tôi một bài thơ khép lại cuộc tranh luận triền miên. Bài mang tên VÃN TUỒNG HUYNH MUỘI.
Bây giờ sau mấy chục năm, không biết đám chip hôi lãng mạn thời ấy đã vãn tuồng thiệt chưa ?!?

BÙI CHÍ VINH

BÌNH ĐẲNG ƠI, CHÀO MI !


Bình đẳng nhau tất cả mọi thứ
Anh đồng ý hai chân, hai tay
Khi giơ lên thì anh té ngửa
Xin em đừng xây xẩm mặt mày

Nghĩa là anh giống cóc, giống xoài
Và ngọt lịm như chè thập cẩm
Còn em thì chuyển hệ đắng cay
Sáng xỉn, chiều say, trưa đờ đẫn

Nghĩa là anh ... vào ra ngơ ngẩn
Mở trang lưu bút, chép thơ tình
Còn em thì vi vu xế nổ
Áo bụi quần dơ, tóc tủa đinh

Nghĩa là dẹp ngày "Valentine"
Anh thèm hoa, còn em vặt lá
Vui vui thì đàm đạo văn minh
Bình đẳng " ba " và bình đẳng " má "

Nghĩa là từ nay anh nội trợ
Còn em ngồi nhậu ở vỉa hè
Lạy trời cho em đừng trúng gió
Bằng không anh mắc nghẹn cơm khê

Bình đẳng nhau tất cả mọi thứ
Nhưng anh cao, em thấp, ý trời ...
Em có muốn chồm lên giận dữ
Anh cúi đầu hôn nhẹ nhàng thôi ....


TIỂU MUỘI

Tiểu muội có tên là... "con nhỏ"
Bị sư huynh liên tục kí đầu
Tiểu muội rùng mình thành... cô bé
Huynh sững sờ lẽo đẽo theo sau
Tiểu muội còn vũ trang xí muội
Để huynh thèm ngơ ngẩn gì đâu

Ở đời có một vài chữ "Muội"
Ám muội là... không được rõ ràng
Mê muội là... mất tiêu khí phách
Tiểu muội là... một cái chấm than!

SƯ HUYNH


Nếu ở trên đời còn tiểu muội
Thì tất nhiên phải có sư huynh
Mỗi lần tiểu muội mà le lưỡi
Là sư huynh có dịp giật mình
Mỗi lần tiểu muội mà chun mũi
Là sư huynh có dịp thất kinh
Vì chúng ta có cùng sư phụ
Đồng môn khác họ dễ cảm tình !!

Sư huynh có tên là “anh cả”
Bị tiểu nương liên tục liếc dài
Sư huynh sợ quá nên thu nhỏ
Mà nương nương vẫn gọi : "anh hai "
"Anh cả , anh hai" đều người lớn
Sao vụng về đỏ ửng vành tai ??

Ở đời nếu mất tiêu tiểu muội
Thì sư huynh sống để làm gì ?!
Nhưng nếu có chừng mười tiểu muội
Thì sư huynh đành hát : "Biệt ly " !!

]

VÃN TUỒNG HUYNH MUỘI


Hồi cao hứng gọi em Tiểu Muội
tưởng mình anh sáng chế độc quyền
Dè đâu thiên hạ coi phim chưởng
quên võ công mà chỉ nhớ em
Từ đó trần gian đầy tiểu muội
mỗi ngày mắt biếc một nhiều thêm
Cái cô môi đỏ năm mười bảy
Giờ hết co ro một góc thềm

Hồi tưởng tượng là sư huynh chứ
tưởng mình anh hất mặt nhìn trời
Dè đâu bá tánh mê hát bội
cũng sắm tuồng làm đại ca chơi
Từ đó trần gian đầy anh cả
mỗi ngày múa kiếm ngắm me rơi
Cái ông lãng tử mùa xuân ấy
Giờ hết Sư huynh hết muội rồi

Hôm nay ai ghé thăm thi sĩ
thấy trên bàn hai chữ : Trời ơi!

BCV

CHỮA CHUỘT RÚT(Hướng dẫn của thầy Trần Nguyên Linh)- Vê hai bên cạnh ngón áp út, phần sát gốc ngón và gốc ngón (xem hình...
11/08/2021

CHỮA CHUỘT RÚT

(Hướng dẫn của thầy Trần Nguyên Linh)

- Vê hai bên cạnh ngón áp út, phần sát gốc ngón và gốc ngón (xem hình) chân bên bị chuột rút. Chỉ vê như vậy là đã đỡ.
- Để chữa vào gốc bệnh nên tìm day cho tan hạch ở vùng đĩa đệm, vùng mảng xương cùng nằm ở CHÂN TRÁI (xem hình).

11/07/2021

Cấu tạo từ “Thính" (Nghe, 聽) trong tiếng Trung phồn thể

Để có từ “Thính", cần có chữ Nhĩ (Tai, 耳), chữ Mục (Mắt, 目),
chữ Nhất (Một, 一),
chữ Tâm (Lòng, 心), chữ Thập (Mười, 十), chữ Vương (Vua, 王).

Có nghĩa là khi một ai đó nói, ta phải nghe bằng cả hai tai (Nhĩ), nghe lời nói, nghe được cảm xúc qua tiếng thở dài, nghe được giọng điệu run run tha thiết. Ta phải tập trung ánh mắt của mình vào họ (Thập Mục) và để tâm đến cả những thứ xung quanh họ như căn nhà trống trơn, cái áo đã bạc màu, bộ quần áo đã cũ. Như vậy chưa đủ, ta cần dành trọn tâm ý để lắng nghe (Nhất Tâm), thể hiện sự trân trọng đối với câu chuyện của họ, như đang lắng nghe câu chuyện của một vị Vua (Vương).

Chỉ như thế, chúng ta mới có thể lắng nghe trọn vẹn những điều họ muốn truyền đạt, mới có thể thấu hiểu và trân trọng.

Address

228 Park Avenue S, NY 10003-1502, US
New York, NY
10001

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when OptimaBooking posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to OptimaBooking:

Share

Optima Booking

OptimaBooking is the Best Choice