03/08/2026
Lạc lối ở Tingri
Tháng 10, Tây Tạng khoác lên mình một màu thật khác. Không có những cánh rừng lá vàng, lá đỏ như vùng ôn đới, sỏi đá cao nguyên được che lấp bởi đám cỏ, nhỏ bé, hoang dại mà sức sống cũng mãnh liệt như con người nơi đây.
Mùa Đông bị tuyết lạnh vùi dập, mùa Xuân vươn mình nhô lên lớp đất đá khô cứng, mùa Hè căng mình dâng hiến làm thức ăn cho bầy cừu/yak, mùa Thu vàng ruộm như gom cả nắng gió cao nguyên.
Không ồn ào, không hào nhoáng cỏ cho ta thấy sự nhỏ bé, bình thường đôi khi lại làm nên những điều phi thường. Rong ruổi giữa thênh thang mây trời Tingri tôi biết mình đã yêu lắm nơi này!