13/01/2020
💃🏻👑 ACHIEVEMENTS IN 2019👑💃🏻
🎉Học viên HỒ LAN ANH 🎉
"...Thực sự, thời gian trôi nhanh quá, tôi không để ý đến nó một tí, nó đã dạy vút qua mất rồi.
2019 – Một năm – Một chặng đường không phải là quá dài nhưng cũng đủ để tôi nhìn lại suốt một năm qua mình làm được gì, chưa làm được gì, còn nuối tiếc điều gì. Và vui có, buồn có, thất vọng có và có cả những dự định, những kế hoạch sắp tới để bước vào một năm mới với nhiều điều mới còn đang chờ đợi phía trước.
19 tuổi của một cô sinh viên năm 2 không còn là cái sự bỡ ngỡ đến xa lạ giữa cái lòng Hà Nội phồn hoa, đông đúc, ồn ào này nữa. Có thể nói là “đủ” để tôi quen dần, sống chung với những thứ ban đầu còn rất bỡ ngỡ đến nỗi cảm thấy khó chịu. Và, quen hơn, tôi trưởng thành hơn nhiều rồi đấy, tôi lớn lên từ những khó khăn, thất bại, từ những nỗi buồn hanh hao trong quá khứ. Để rồi, bây giờ nhìn lại, tôi thở phào: “Tất cả cũng đã qua”.
Nói chung, mọi thứ vẫn cứ trôi qua như bình thường, cài gì đến vẫn sẽ đến, cái gì đi vẫn sẽ đi. Vẫn là trên những chuyến bus quen thuộc đi học, đi làm, lượn lờ vẩn vơ. Những chuyến bus ấy nhiều khi làm tôi thấy cô độc, ngồi nhìn thế giới bên ngoài mà rơi nước mắt, vì cảm thấy một mình, cảm thấy muốn về nhà, cảm thấy mệt mỏi. Vẫn là những sáng ngủ nướng tới tận trưa nếu như được nghỉ, những cuộc vui tàm tàm với những đứa bạn hay chơi,..., vẫn là cái ý chí quyết tâm giảm cân từ “thuở nảo, thuở nào”, rằng: “Tau (con, em) phải giảm cân” và rồi kết quả thì... 1 năm qua vẫn vậy,...
Nhưng có vẻ như, 2019 có gì đó khác hơn. Học - tôi lười hơn (mong ước 1 lần được hb, ừ, 2019 tôi được rồi đấy nhưng đến kì sau thì...”suýt”). Chơi – tôi lượn lờ được nhiều nơi hơn và cũng chụp được cho mình những bức hình ưng ý. Lần đầu uống rượu (được mấy chị trong phòng chỉ giáo) – à nhận ra tửu lượng của mình cũng không phải dạng vừa rồi đến nỗi thi nhau hát kara đến tận 12h đêm làm phòng bên phải sang gõ cử,...
Năm qua, có lẽ điều mà tôi nên kể trong những việc mà tôi làm được đó là tôi đã đi làm thêm. “Chầu mô lên đại học con sẽ đi làm thêm mệ ạ”. 2019, tôi bắt đầu đi làm thêm, bắt đầu kiếm được những khoản tiền đầu tiên cho mình. Nó giúp tôi đỡ đần một phần nào cho cha mệ tôi, nhảy không biết bao nhiêu là việc nó giúp tôi dạn ra hơn, va vấp nhiểu hơn, và... đặc biệt giúp tôi thực hiện được cái ý định từ lâu đó là đầu tư cho mình được khóa học Tiếng Anh. Không biết cơ duyên nào đã đưa tôi đến với Zenlish, 1 phần cũng là qua lời “gạ gẫm” của ông Ngọc) để rồi tôi được tiếp xúc với những người bạn mới, những anh chị đi trước ở nơi đây, để được học với thầy Tuấn “đẹp trai”, thầy Vụ vui tính với điệu cười “man rợ” nhưng gắt vô cùng mỗi khi học viên không làm bài tập về nhà. Zenlish giúp tôi tiếp cận một cách dễ dàng hơn với Tiếng Anh bằng những phương pháp, lộ trình cụ thể. Chặng đường với Zenlish của tôi còn dài, cảm ơn và mong mọi người sẽ giúp đỡ em trong thời gian sắp tới.
Những ngày cuối, thèm được trở về nơi ấy, một nơi dù có đi đâu cùng muốn về. Đó là nhà. Để được hịt lấy vội vàng vị sỏi mằn mặn, nồng nồng in hằn những vết chân cha và giọt mồ hôi mệ tôi. Tôi muốn về thật nhanh, thật sớm giúp mệ cấy nốt cả đống ruộng để còn đón tết, để đi chăn trâu, để lượn lờ khắp làng với mấy đứa bạn, để chửi thằng em vì cái tội học giốt, để ngồi gói bành, ngồi canh nồi bánh đến ngủ quên lúc nào không hay,... muốn về thật nhanh, thật nhanh.
Một năm qua với những thành tựu không được gọi gì là nổi bất, còn nhiều điều tôi chưa làm được, nhưng nó cũng là một bước ngoặt trong đời tôi.
Tạm biệt 2019, tạm biệt tuổi 19. Chào 2020 – chào năm Canh Tý – chào tuổi mới. Tôi sẽ tiếp tục cố gắng, tiếp tục bước tiếp, tiếp tục mỉm cười, gom góp niềm tin, hi vọng để thực hiện những kế hoạch đã vạch ra trong chặng đường tiếp theo của mình.
Cảm ơn rất nhiều tới gia đình, người thân, bạn bè tôi, những người luôn ở bên giúp đỡ, sẻ chia, động viên tôi. .."
********* Chào một năm mới *********