27/08/2026
Trong tình yêu, một người tiết kiệm đến mức nào thì vẫn được xem là hợp lý?
Tôi từng nghĩ chuyến du lịch đầu tiên với người yêu sẽ là một kỷ niệm thật đẹp.
Kiểu như hai đứa cùng nhau rời khỏi thành phố, đi Vũng Tàu 2 ngày 1 đêm, ăn hải sản, ngắm biển, tối đi dạo và sáng hôm sau cùng nhau uống một ly cà phê thật chậm rãi. Tôi đã háo hức như vậy.
Nhưng chuyến đi đó lại khiến tôi nhận ra một điều về bạn trai mình mà trước đây, tôi chưa từng để ý nhiều.
Anh ấy… tiết kiệm.
Không, phải nói chính xác hơn là tiết kiệm đến mức đôi khi tôi không biết nên cười hay nên buồn.
Trước ngày đi, tôi có đề xuất thuê xe riêng. Tôi nghĩ hai đứa đi chung, chủ động giờ giấc, có thể thoải mái nghỉ ngơi trên đường.
Nhưng khi nghe giá, anh nhìn tôi rồi nói:
“Đi xe khách đi em, vừa rẻ vừa tiết kiệm. Mình đi chơi chứ có phải đi hưởng thụ đâu.”
Nghe cũng hợp lý, nên tôi không nói gì.
Sáng hôm đi, chúng tôi phải dậy rất sớm. Đến nơi chờ xe, tôi còn ngái ngủ. Lên xe rồi lại ngồi thêm một đoạn khá lâu. Khi tới Vũng Tàu, tôi mệt rã rời.
Anh quay sang cười:
“Thấy không, tiết kiệm được mấy trăm ngàn rồi.”
Tôi cũng cười theo.
Nhưng trong lòng lúc đó, tôi chỉ nghĩ: Ừ, tiết kiệm thật. Chỉ là tôi không biết chuyến đi này có đáng để mình mệt như vậy không.
Đến khách sạn cũng vậy.
Tôi đã tìm trước vài nơi gần biển, giá cũng không quá cao. Tôi gửi cho anh xem, anh chỉ nhìn rồi bảo:
“Xa biển chút cũng được. Phòng chỉ để ngủ thôi mà, cần gì đẹp.”
Cuối cùng, chúng tôi chọn một nơi rẻ hơn.
Phòng nhỏ. Xa biển. Muốn đi đâu cũng phải tính quãng đường.
Tôi bắt đầu thấy hơi hụt hẫng, nhưng vẫn tự nhủ: Thôi thì tiết kiệm cũng tốt. Miễn hai đứa vui là được.
Nhưng rồi đến chuyện ăn uống, tôi mới thực sự bắt đầu thấy mệt.
Tôi muốn ăn hải sản.
Anh nói: “Ăn vừa đủ thôi, đừng gọi nhiều. Hết tiền.”
Tôi muốn ghé một quán cà phê view biển.
Anh nhìn giá menu rồi bảo: “Một ly cà phê mấy chục ngàn mà uống vài ngụm là hết. Ra biển ngồi miễn phí không sướng hơn à?”
Tôi muốn tối đi dạo rồi ăn chút đồ nướng.
Anh lại mở điện thoại tính toán:
“Hôm nay mình chi nhiều rồi, thôi để dành tiền mai về.”
Lúc đó, tôi không còn cảm thấy mình đang đi du lịch nữa.
Tôi có cảm giác mình đang tham gia một cuộc thi… ai tiêu ít tiền hơn thì thắng.
Điều làm tôi buồn nhất không phải là chúng tôi không ở khách sạn đẹp.
Cũng không phải là tôi không được ăn nhà hàng sang trọng hay uống cà phê đắt tiền.
Tôi chỉ bắt đầu cảm thấy mỗi khi mình muốn làm một điều gì đó, phản ứng đầu tiên của anh luôn là: "Cái đó có tốn tiền không?
Và dần dần, tôi cũng không muốn đề xuất gì nữa.
Tôi chỉ đi theo.
Anh hỏi ăn gì, tôi bảo gì cũng được.
Anh hỏi đi đâu, tôi bảo tùy anh.
Anh tưởng tôi dễ tính.
Nhưng thật ra, tôi chỉ không muốn mở miệng ra rồi lại nghe một bài toán tiết kiệm.
Kết thúc chuyến đi, anh vui vẻ tổng kết:
“Thấy chưa, hai đứa mình đi Vũng Tàu mà tiết kiệm được bao nhiêu tiền.”
Tôi nhìn anh rồi chỉ biết cười.
Đúng là chúng tôi đã tiết kiệm được rất nhiều.
Tiết kiệm tiền xe.
Tiết kiệm tiền khách sạn.
Tiết kiệm tiền ăn.
Tiết kiệm tiền vui chơi.
Nhưng hình như trong lúc cố gắng tiết kiệm tất cả những thứ đó, chúng tôi cũng đã tiết kiệm luôn cả cảm xúc của chuyến đi.
Tôi không nghĩ yêu nhau hay đi du lịch là phải tiêu tiền thật nhiều.
Tôi cũng không cần một người bạn trai lúc nào cũng vung tay quá trán.
Nhưng có lẽ, tiết kiệm không có nghĩa là phải từ chối tất cả những điều có thể khiến cả hai vui vẻ.
Đến bây giờ, điều tôi nhớ nhất về chuyến đi Vũng Tàu hôm đó không phải là biển đẹp thế nào, cũng không phải món ăn nào ngon.
Mà là cảm giác tôi đã phải tự nhủ với mình rất nhiều lần:
“Thôi, không sao. Cái này cũng không cần đâu.”
Và có lẽ đó mới là điều khiến tôi buồn nhất.
Các bạn nghĩ sao? Trong tình yêu, một người tiết kiệm đến mức nào thì vẫn được xem là hợp lý? Và liệu tiết kiệm tiền có bao giờ khiến chúng ta đánh mất những trải nghiệm đáng nhớ không?