Sài Gòn, Giấc Mơ Nhân Đôi

Sài Gòn, Giấc Mơ Nhân Đôi Sài Gòn điểm đến Lịch Sử - Văn Hóa - Ẩm thực – Thân thiện – Bình dị - Chân chất.

👉Thành phố Hồ Chí Minh hay còn biết đến với tên gọi Sài Gòn xưa luôn mang trong nó nhiều điều kỳ là lạ và thú vị ngay cả những người dân bản xứ cũng chưa thể nào biết hết được. Sài Gòn - Tp.HCM là trung tâm du lịch lớn nhất nước, thu hút hàng năm 70% lượng khách quốc tế đến Việt Nam. Đặc sắc Hòn Ngọc Viễn Đông: Thành phố Hồ Chí Minh (Sài Gòn) là trung tâm kinh tế, chính trị và văn hóa lớn nhất ở miền Nam Việt Nam.

🚵 Chiếc xe Dream II nhỏ gọn và đi rất linh hoạt ở đường thành phố Sài Gòn, cảm giác lên số xuống số thật mượt mà, thiết kế bộ máy khoẻ khoắn. Là 1 chiếc xe phù hợp với mọi đối tượng, cùng với động cơ mạnh mẽ và thiết kế hiện đại, dễ sữa chữa và cực kì bền bỉ. Xe Dream II suốt thời gian dài được coi như là một biểu tượng của sự giàu có, quyền lực – ƯỚC MƠ CỦA MỌI NGƯỜI.

👍Trải nghiệm Sài Gòn bằng xe Dream II sẽ mang đến cho du khách cảm giác chân thật nhất khi tham quan Sài Gòn. Chính vì vậy chúng tôi đã lập ra dự án này để du khách cùng có cơ hội hiểu biết thêm về Sài Gòn bằng một góc nhìn khác để được hòa mình và hiểu rõ hơn về Sài Gòn bình dị ra sao.

👍Bạn sẽ được trải nghiệm một Sài Gòn bình dị trên chiếc xe thật bình dị nhưng mà là cả một ước mơ của nhiều người một thời và cho đến tận bây giờ vẫn có rất nhiều người yêu thích.

💞 Sài Gòn điểm đến Lịch Sử - Văn Hóa - Ẩm thực – Thân thiện – Bình dị - Chân chất.

Xe Lam, Xích lô máy và Xích lô đạp lưu thông trên đường phố Saigon .Hình của Chuẩn Đô đốc hải quân Mỹ Charles F. Rauch, ...
21/08/2026

Xe Lam, Xích lô máy và Xích lô đạp lưu thông trên đường phố Saigon .

Hình của Chuẩn Đô đốc hải quân Mỹ Charles F. Rauch, thực hiện trong thời gian ông ở Việt Nam từ 1968 đến 1970

Chỉ một tấm bảng nhỏ giữa ngã tư, nhưng đọc xong khiến ai cũng nghẹn ngào…❤️🌻 Hôm nay, trong lúc đứng chờ đèn đỏ, có...
21/08/2026

Chỉ một tấm bảng nhỏ giữa ngã tư, nhưng đọc xong khiến ai cũng nghẹn ngào…❤️🌻

Hôm nay, trong lúc đứng chờ đèn đỏ, có người vô tình bắt gặp một khoảnh khắc khiến lòng chùng xuống. Trên tay một người phụ nữ là tấm bảng nhỏ với dòng chữ:
“Chú mất rồi, cô cần mọi người giúp cô. Cô cảm ơn nhiều.”

Chỉ vài chữ ngắn ngủi nhưng phía sau đó có lẽ là cả một câu chuyện và những ngày tháng rất khó khăn mà cô đang phải tự mình đối diện.

Nếu mọi người có đi ngang khu vực Lý Thường Kiệt - Đông Hồ, Tân Bình cũ, TP.HCM, mong mọi người nếu có thể hãy ghé ủng hộ cô một chút.

Một chút sẻ chia có thể không thay đổi được tất cả, nhưng biết đâu lại giúp cô cảm thấy mình không đơn độc giữa những ngày khó khăn.

Nguồn: Nguyễn Thị Thanh Hiếu

Khách sạn cổ nhất SaigonKhách sạn Continental Palace Saigon không chỉ là khách sạn đầu tiên của mảnh đất Nam Kỳ mà còn đ...
21/08/2026

Khách sạn cổ nhất Saigon

Khách sạn Continental Palace Saigon không chỉ là khách sạn đầu tiên của mảnh đất Nam Kỳ mà còn được coi là một trong những khách sạn cổ nổi tiếng nhất Việt Nam và trên thế giới.

Khách sạn Continental Palace là một khách sạn lịch sử nổi tiếng ở Sài Gòn, nằm ở số 132 - 134 đường Tự Do (Đồng Khởi) đối diện Tòa Nhà Hạ Nghị Viện VNCH trước đây. Khách sạn Continental bắt đầu được xây dựng vào năm 1878 dưới thời Pháp thuộc, do ông Pierre Cazeau, một nhà sản xuất vật liệu xây dựng và dụng cụ trong nhà.

Ông Cazeau muốn mở một khách sạn sang trọng để tiếp đón các du khách từ Pháp đến Sài Gòn sau một cuộc hải hành rất dài từ "mẫu quốc". Khách sạn Continental được xây dựng trong hai năm, và sau đó được khánh thành năm 1880. Từ đây, lịch sử ngành du lịch Việt Nam ghi nhận Continental là khách sạn sang trọng đầu tiên.

Cùng trong khoảng thời gian này, một số những kiến trúc nổi tiếng khác cũng đã được người Pháp xây dựng ở Sài Gòn như Nhà thờ Đức Bà xây năm 1880 (cách Khách sạn Continental 5 phút đi bộ), Bưu Điện Sài Gòn năm 1886, và Tòa Đô Chánh Sài Gòn năm 1898.

Continental là nơi tiếp đón các du khách từ Pháp đến Sài Gòn. Trong số đó, một vị khách đặc biệt đến trú ngụ tại khách sạn vào năm 1911 - Công Tước De Montpensie. De Montpensie đã nghỉ tại khách sạn Continental trong chuyến vượt rừng đường xa từ Sài Gòn đến Angkor. Thế rồi, ông quyết định mua luôn khách sạn.

Nhà quý tộc này ở lại Việt Nam một thời gian, và trên đường du ngoạn qua Bình Thuận, ông đã mua và xây một biệt thự trên ngọn đồi nhìn ra biển và thành phố Phan Thiết. Người dân đã gọi nơi đó là Lầu Ông Hoàng.

Vị Công Tước cũng là người đầu tiên mang xe hơi vào Sài Gòn. Xe hơi của Monpensier khởi hành từ khách sạn Continental lên đường đi Angkor. Đó thực sự là một chuyến đi cam go, đầy gian nan vì đường xá lúc đó chưa được làm cho xe hơi chạy.

Năm 1930, khách sạn được bán cho một tay trùm tội phạm từ đảo Corse tên Mathieu Francini.

Ông Mathieu Francini là con rể của Đốc Phủ Lê Văn Mầu ở Mỹ Tho. Vợ ông, bà Lê Thị Trọng, được mô tả là một phụ nữ có vẻ đẹp truyền thống, thuần Việt. Bà đã sinh cho chồng cậu con trai đặt tên Philippe Franchini.

Philippe Franchini thừa hưởng sản nghiệp của cha, tiếp tục quản lý khách sạn Continental Sài Gòn trong suốt những năm từ 1965 đến 1975. Và toàn bộ những câu chuyện về Continental Sài Gòn được ông kể chi tiết trong cuốn sách của mình có tựa đề Continental Saigon.

Trong những thập niên 1960-1970, chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa bắt các cơ sở thương mại phải dùng bảng hiệu bằng tiếng Việt, vì thế khách sạn khi đó có tên tiếng Việt là "Đại Lục Lữ Quán".

Khách sạn Continental đã tiếp đón nhiều nhân vật nổi tiếng như nhà thơ Ấn Độ Rabindranath Tagore (Giải Nobel Văn Chương 1913), văn hào Pháp André Malraux, văn hào Anh Graham Greene (tác giả truyện Người Mỹ trầm lặng).

Trong thời chiến tranh Việt Nam, khách sạn cũng chính là một trong những nơi thường xuyên lui tới và tụ họp của các ký giả, nhà báo, chánh khách, và thương gia ngoại quốc hoạt động tại Sài Gòn. Khách sạn còn gây được tiếng vang lớn khi góp mặt với nhiều cảnh quay trong bộ phim “Đông Dương”. Một bộ phim đã đoạt hai giải thưởng lớn là Oscar và Quả Cầu Vàng.

Continental SaiGon không chỉ là một kiến trúc đặc sắc mà còn là một dấu ấn lịch sử ở chốn đô thị Sài Thành, một chứng tích qua những thăng trầm thời cuộc, ghi dấu ấn sâu sắc vào dòng lịch sử của nước nhà. Tiếng tăm của khách sạn Continental SaiGon được nhiều người biết đến không phải nằm ở các chủ nhân của nó mà là nằm ở bề dày năm tháng trong dòng chảy lịch sử của Sài Gòn.

Con đường Tự Do sầm uất vô cùng quen thuộc với người dân Sài Gòn xưa, hay với bất kỳ du khách nào đến thành phố này, và họ đi ngang qua khách sạn Continental; nhưng có lẽ không phải ai cũng biết hết những thông tin lịch sử về khách sạn cổ kính và sang trọng này.

Phóng viên chiến trường người Mỹ, Marc PhillipYablonka, người từng có nhiều năm làm việc tại Sài Gòn thời chiến tranh Việt Nam, có nói về khách sạn Continental Palace như sau "Nếu những bức tường của khách sạn Continental biết nói, chúng sẽ kể cho bạn rất nhiều điều".

Qua hơn 100 năm xây dựng và tồn tại, diện mạo kiến trúc của khách sạn Continental Palace Sài Gòn vẫn được giữ gìn gần như nguyên vẹn. Tuy chỉ có một độ cao khiêm tốn với một tầng trệt và ba tầng lầu, nhưng khách sạn Continental Palace Sài Gòn vẫn nổi bật giữa trung tâm thành phố với mái lợp ngói, tường gạch dày cùng những ô cửa sổ duyên dáng. Cột trụ phù điêu mang đậm phong cách kiến trúc Pháp.

Khách sạn Continental Palace được sơn màu trắng bên ngoài với mục đích là để giảm thiểu sự hấp thụ nhiệt vào mùa hè nóng bức. Màu sơn trắng cũng làm giảm bớt sự nặng nề của tòa nhà, đồng thời làm nổi bật sự vương giả và sang trọng của khách sạn.

Kiến trúc và nội thất bên trong của khách sạn cũng như cách bài trí đều theo tiêu chuẩn của một khách sạn hạng sang tại Paris vào cuối thế kỷ XIX.

Ngay từ đầu, các kiến trúc sư đã nghĩ đến việc tận dụng khí hậu nhiệt đới như ánh sáng và gió tự nhiên làm cho các phòng ngủ sáng sủa và mát mẻ. Vì vậy, mỗi phòng của khách sạn đều rộng rãi, trần cao 4m, tường gạch dày để chống nắng nóng vào mùa hè. Các phòng luôn tràn ngập ánh nắng từ ban công, từ cửa sổ nhìn ra Nhà hát lớn, từ sân khách sạn hay từ đường phố.

Những căn phòng phía bên trong của khách sạn được thiết kế một cách khéo léo và tinh tế dành cho những vị khách khó tính, không thích bị ánh nắng làm phiền khi chưa sẵn sàng chào đón một ngày mới.

Khuôn viên khách sạn được thiết kế dạng hình chữ nhật. Khu vực trung tâm khách sạn là một khu vườn rộng lớn nhưng được bài trí rất hài hòa. Ba cây hoa sứ được trồng từ năm 1880 vẫn xanh tốt và khoe sắc đến tận ngày nay. Những đặc điểm này tạo ra một cảm giác yên bình và tĩnh lặng độc đáo giữa lòng thành phố Sài Gòn náo nhiệt, ồn ào và sống động.

Ngày nay, trên con Tự Do thanh lịch và sang trọng của Sài Gòn xưa, khách sạn Continental Palace Saigon vẫn giữ được nét quyến rũ và quý phái dù đã trải qua nhiều thăng trầm của lịch sử trên mảnh đất Sài Gòn hoa lệ.

(Sài Gòn trong tôi/ Nguyễn Nhật Minh Hiếu)

Nguồn gốc của tên gọi "Sài Gòn":Tên gọi Sài Gòn có nguồn gốc từ từ tiếng Quảng Đông 堤岸 (âm Hán-Việt: Đê Ngạn; phát âm ti...
21/08/2026

Nguồn gốc của tên gọi "Sài Gòn":

Tên gọi Sài Gòn có nguồn gốc từ từ tiếng Quảng Đông 堤岸 (âm Hán-Việt: Đê Ngạn; phát âm tiếng Quảng Đông: Thầy Ngòn), mang nghĩa là "bờ đê" hay "bờ kè". Đây chính là khu định cư lớn nhất của người Hoa tại Thành phố Hồ Chí Minh ngày nay.

Hầu hết hàng trăm nghìn người Hoa sinh sống tại khu vực ven sông này đều là người Quảng Đông, nên tiếng Quảng Đông đã trở thành ngôn ngữ phổ biến nhất ở đây. Được mệnh danh là một "Tiểu Hồng Kông", nơi này luôn tấp nập với hàng trăm nghìn lượt người qua lại mỗi ngày cùng vô số tòa nhà, cửa hàng, đền chùa và trường học mang đậm nét kiến trúc Hoa. Về sau, người Pháp đã phiên âm từ Thầy Ngòn sang chữ Latinh trên các tài liệu hành chính thành Sài Gòn.

Tại sao lại gọi là "Bờ Đê / Bờ Kè"?

Lịch sử của tên gọi này gắn liền với những biến cố thảm khốc:

• Năm 1778: Cộng đồng người Hoa theo phong trào "Phản Thanh phục Minh" (Minh Hương) di cư về phía Nam tìm nơi trú ẩn. Họ được Chúa Nguyễn cho phép lập nghiệp tại khu vực mà ngày nay là Chợ Lớn.

• Biến cố lịch sử: Do người Hoa ra sức ủng hộ Nguyễn Ánh (Chúa Nguyễn) trong cuộc chiến với nhà Tây Sơn, họ đã trở thành mục tiêu trả thù dữ dội. Năm 1782, quân đội Tây Sơn truy sát người Hoa vô cùng tàn khốc (mặc dù trước đó có hai võ quan người Hoa từng dạy võ cho Nguyễn Huệ). Sau trận thảm sát, những người sống sót phải dựng lại nhà cửa từ đống đổ nát.

• Để bảo vệ khu định cư ven sông khỏi lũ lụt và các đợt tấn công, họ đã cùng nhau đắp những mảng đê kiên cố dọc bờ sông. Từ đó, họ lấy từ "Đê" (Đê Ngạn) để làm tên gọi cho vùng đất mới này.

Mối quan hệ giữa 堤岸 (Đê Ngạn) và 西貢 (Sài Gòn)

堤岸 và 西貢 chính là hai mặt của một đồng xu:

1. 堤岸 (Thầy Ngòn / Đê Ngạn): Là cội nguồn/xuất xứ tạo ra từ "Sài Gòn".

2. 西貢 (Xấy Cung /Sài Gòn): Là âm phiên ngược lại ra chữ Hán của từ Sài Gòn. Chữ 西貢 này là tên gọi phiên âm chính thức dành cho vùng Sài Gòn - Chợ Lớn ngày nay.

Lưu ý về cách đọc Hán-Việt & Âm Quảng: Chữ 西貢 trong ngữ cảnh này không thể dịch/đọc là "Tây Cống", mà bắt buộc phải đọc là Sài Gòn.

Ví dụ tương tự: Từ 點心 (Dim sum), nhiều người hay đọc nhầm thành Đim-sum. Nhưng chuẩn xác theo tiếng Quảng Đông phải đọc là Tỉm Xấm (mà trong âm Hán-Việt chính là Điểm Tâm).

TIẾNG "...CỐC, CỐC...CỐC..." CỦA XE HỦ TIẾU GÕ TRONG ĐÊM Ở CON HẺM NHỎ✨️Có những âm thanh chỉ cần nghe một lần cũng đủ n...
20/08/2026

TIẾNG "...CỐC, CỐC...CỐC..." CỦA XE HỦ TIẾU GÕ TRONG ĐÊM Ở CON HẺM NHỎ

✨️Có những âm thanh chỉ cần nghe một lần cũng đủ nhận ra.

✨️Nhưng cũng có những âm thanh, phải đợi đến khi chúng biến mất, con người mới hiểu rằng mình đã đánh mất cả một miền ký ức.

✨️Với những người đã từng sống ở Sài Gòn của nhiều thập niên trước, tiếng "...cốc.. cốc... ..cốc " của đôi thanh tre gõ vào nhau báo hiệu xe hủ tiếu đêm đi vào con hẻm là một âm thanh như thế.

✨️Không cần nhìn thấy xe, không cần ngửi thấy mùi nước lèo, chỉ cần nghe tiếng gõ ấy vọng từ đầu hẻm, người trong nhà đã biết: "Ông bán hủ tiếu tới rồi!"

✨️Tiếng gõ ấy không lớn, cũng chẳng dồn dập. Nó đều đều, thong thả như nhịp chân của người đã quen thuộc với từng con hẻm, từng mái nhà, từng vị khách.

✨️Giữa màn đêm yên tĩnh, khi phố xá đã thưa người, tiếng "..cốc cốc...cốc.." nghe vừa gần, vừa xa, vừa bình dị mà cũng thật thân thương.

✨️Ngày ấy, Sài Gòn chưa có điện thoại thông minh, chưa có ứng dụng đặt đồ ăn, cũng chẳng có dịch vụ giao hàng tận cửa. Người bán rong dùng chính âm thanh để giới thiệu mình với phố phường. Người bán bánh mì có tiếng rao. Người bán chè có tiếng chuông. Người bán kem có tiếng leng keng. Còn người bán hủ tiếu đêm chỉ cần hai thanh tre nhỏ gõ vào nhau.

✨️Đó không chỉ là một cách mời khách. Đó là một nét văn hóa của Sài Gòn.

✨️Mỗi đêm, chiếc xe hủ tiếu lặng lẽ len qua từng con hẻm. Trên xe là nồi nước lèo nghi ngút khói, vài xấp bánh hủ tiếu trắng tinh, chút thịt, ít hành lá, tiêu, tỏi phi và mùi thơm ngọt ngào của nước dùng được ninh từ xương suốt nhiều giờ.

✨️ Người bán vừa đẩy xe, vừa gõ nhịp "cốc cốc...cốc.." như thể đang chơi một bản nhạc rất riêng của thành phố.

✨️Đối với nhiều gia đình lao động, tô hủ tiếu khuya không chỉ là món ăn. Đó là phần thưởng sau một ngày làm việc vất vả.

✨️Đó là bữa tối muộn của người công nhân tăng ca, của bác xích lô vừa trả chuyến khách cuối cùng, của anh học trò thức khuya học bài, hay của những người vừa kết thúc ca trực.

✨️Trong làn khói mỏng bốc lên từ nồi nước lèo, dường như mọi khoảng cách giữa người với người cũng gần lại. ✨️Người bán nhớ khách quen thích nhiều giá hay ít hành. Khách nhớ người bán vì nụ cười hiền và câu hỏi:

✨️"Hôm nay ăn như cũ hả anh?"

✨️Đó là thứ tình cảm được nuôi lớn bằng những lần gặp gỡ rất đỗi bình thường.

✨️Hôm nay, cuộc sống hiện đại hơn rất nhiều. Chỉ cần vài thao tác trên điện thoại là đủ để một tô hủ tiếu được mang đến tận cửa. Nhanh hơn, tiện hơn, đa dạng hơn.

✨️Nhưng có một điều mà công nghệ không thể giao đến được: đó là cảm giác hồi hộp khi nghe tiếng "cốc cốc..cốc ." từ đầu hẻm, là niềm vui của lũ trẻ chạy ùa ra gọi mẹ, là sự háo hức của cả gia đình trong một đêm mưa se lạnh.

✨️Có người từng nói rằng, ký ức không bao giờ nằm trong những điều lớn lao. Nó thường trú ngụ trong một mùi hương, một âm thanh hay một ánh đèn quen thuộc. ✨️Quả thật, chỉ cần bất chợt nghe ai đó gõ hai thanh tre vào nhau, rất nhiều người già của Sài Gòn lại thấy cả tuổi thơ mình trở về.

✨️Rồi người bán hủ tiếu năm ấy cũng già đi. Có người đã nghỉ bán. Có người không còn nữa. ✨️Những con hẻm cũ đã mở rộng, những mái nhà đã thay đổi, những đứa trẻ từng chạy theo xe hủ tiếu giờ tóc đã bạc.

✨️Thành phố vẫn lớn lên từng ngày, nhưng thời gian cũng lặng lẽ mang theo biết bao âm thanh thân thuộc.

Nhân sinh cũng giống như tiếng gõ "cốc cốc..cốc." ấy. Lúc còn hiện diện, ta tưởng đó là điều bình thường nên ít khi để ý. Chỉ khi âm thanh ấy chìm vào dĩ vãng, ta mới hiểu nó từng làm cho cuộc sống của mình ấm áp biết bao.

✨️Con người thường mải mê đi tìm những điều lớn lao mà quên rằng hạnh phúc nhiều khi chỉ là một tô hủ tiếu nóng giữa đêm.

✨️ một tiếng gọi quen trong con hẻm nhỏ, hay một người bán rong vẫn cần mẫn mưu sinh bằng sự tử tế của mình. ✨️Những điều bình dị ấy đã góp phần làm nên linh hồn của một thành phố.

🎈Có lẽ vì thế, mỗi thành phố đều có những biểu tượng của riêng mình. Với người này, đó là một dòng sông. Với người khác, đó là một ngôi chợ, một mái trường hay một hàng cây. Còn với nhiều người từng lớn lên ở Sài Gòn, biểu tượng ấy đôi khi chỉ là tiếng "cốc cốc...cốc" vang lên trong đêm.

✨️Một âm thanh nhỏ bé, nhưng đủ sức đánh thức cả một bầu trời ký ức.

✨️Và rồi ta chợt hiểu, điều làm người ta nhớ một thành phố không phải chỉ là những công trình đồ sộ hay những con đường rộng lớn. ✨️Điều còn ở lại lâu nhất chính là những thanh âm rất đỗi đời thường đã từng đi cùng tuổi trẻ.

🎈 Bởi cuối cùng, ký ức không được lưu giữ bằng đá hay bằng bê tông, mà được khắc sâu trong trái tim con người bằng những điều giản dị nhất.

✨️Tiếng gõ "cốc cốc..cốc." của xe hủ tiếu đêm ngày nào có thể đã lùi xa theo năm tháng.

✨️Nhưng trong ký ức của những người đã đi qua một thời Sài Gòn cũ, âm thanh ấy sẽ mãi không bao giờ tắt. Nó nhắc ta nhớ rằng cuộc đời, dù đổi thay đến đâu, cũng luôn đáng quý bởi những điều bình dị mà chân thành. Đó mới là thứ hạnh phúc bền lâu nhất của một đời người.

BV: CÔNG

XE HÀNG RONG BÁN MÌ THỊT TRƯỚC NHÀ THỜ ĐỨC BÀ…!
20/08/2026

XE HÀNG RONG BÁN MÌ THỊT TRƯỚC NHÀ THỜ ĐỨC BÀ…!

Chút hoài niệmXe hủ tiếu mì của người Hoa xưa.
20/08/2026

Chút hoài niệm
Xe hủ tiếu mì của người Hoa xưa.

Tiệm Cafe Saigon 1981 không cố làm một ly cà phê cầu kỳ...Tụi mình chỉ muốn giữ lại một điều rất quen thuộc của Sài Gòn:...
20/08/2026

Tiệm Cafe Saigon 1981 không cố làm một ly cà phê cầu kỳ...

Tụi mình chỉ muốn giữ lại một điều rất quen thuộc của Sài Gòn:
Một cái phin...
Một ly cà phê...
Và thời gian ngồi chờ từng giọt cà phê rơi xuống...một cách bình yên...

Nhưng để làm một ly cà phê đơn giản thật ngon, điều đầu tiên vẫn là nguyên liệu.

Vì vậy, Cafe Saigon 1981 chọn cà phê nguyên chất, để hương vị trong ly đến từ chính những hạt cà phê được chọn lựa và rang kỹ lưỡng...

Cũ là cách uống...

Mới là cách mình cùng nhau trân trọng nguyên liệu...


GỎI SEN TÔM THỊTNgó sen 300gCủ sen 200gHạt sen : 50g ( nếu thích nhé)Tôm tươi 200gThịt ba chỉ 200gCà rốt 1 củCần tây, ra...
20/08/2026

GỎI SEN TÔM THỊT
Ngó sen 300g
Củ sen 200g
Hạt sen : 50g ( nếu thích nhé)
Tôm tươi 200g
Thịt ba chỉ 200g
Cà rốt 1 củ
Cần tây, rau răm, húng lủi : 100g
Đậu phộng , hành phi : 100g
Ớt sừng, tỏi : 2 quả ớt, 1 củ tỏi
Nước mắm, đường, giấm (hoặc tắc), nước lọc
Cách thực hiện
1. Sơ chế ngó sen và củ sen
Ngó sen: Cắt khúc khoảng 5cm, chẻ đôi. Ngâm ngay vào thau nước lạnh có pha 2 muỗng canh giấm + 1 muỗng cà phê muối + vài viên đá lạnh trong 15-20 phút để ngó sen trắng và giòn.
Củ sen: Gọt vỏ, cắt lát mỏng 2mm. Ngâm vào nước chanh nhạt. Đun sôi một nồi nước, chần củ sen trong 2 phút rồi vớt ra xả ngay vào thau nước đá.
Hạt sen : hấp chín để nguội
Pha nước ướp chua ngọt: Vắt kiệt nước ở ngó sen và củ sen, cho vào tô ướp với 2 muỗng canh đường + 2 muỗng canh giấm trong 15 phút, sau đó vắt ráo hoàn toàn trước khi trộn (giúp sen đậm vị và giữ độ giòn).
2. Luộc tôm thịt và sơ chế rau
Thịt ba chỉ: Luộc chín cùng 1 củ hành tím đập dập và ít muối. Vớt ra ngâm nước đá, sau đó thái sợi mỏng.
Tôm: Luộc chín, bóc vỏ, bỏ chỉ đen, chẻ đôi lưng tôm.
Cà rốt: Bào sợi nhỏ, bóp sơ với chút muối rồi rửa sạch, vắt ráo.
Rau thơm: Rửa sạch, cắt khúc vừa ăn. Ớt sừng xắt sợi dài.
3. Pha nước mắm trộn gỏi
Cho vào nồi: 4 muỗng canh đường + 4 muỗng canh nước mắm + 2 muỗng canh nước lọc. Đun nhỏ lửa đến khi đường tan, hỗn hợp sánh nhẹ thì tắt bếp, để nguội.
Thêm vào hỗn hợp mắm nguội: 4 muỗng canh nước cốt tắc (hoặc giấm), tỏi và ớt băm nhỏ, khuấy đều.
Hoặc có thể tham khảo định lượng nước mắm gỏi của tập trước nhé!
4. Trộn gỏi
Cho ngó sen, củ sen, hạt sen, cà rốt, thịt ba chỉ, tôm và ớt sừng xắt sợi vào thau lớn.
Rưới từ từ 2/3 lượng nước mắm vào, dùng tay trộn nhẹ nhàng trong 2-3 phút cho thấm gia vị.
Vắt nhẹ bớt nước đọng dưới đáy thau, thêm các loại rau thơm và phần nước mắm còn lại vào trộn đều lần cuối.
5. Thành phẩm
Cho gỏi ra đĩa, rắc đậu phộng rang đập dập và hành phi lên trên. Ăn kèm bánh phồng tôm chiên giòn và nước mắm chua ngọt.

SAIGON 1969 - Cà phê, hớt tóc sáng tại SAIGON.  Hẻm thông từ đường Hàm Nghi qua Phủ Kiệt (nay là đường Hải Triều) và Ngu...
19/08/2026

SAIGON 1969 - Cà phê, hớt tóc sáng tại SAIGON.
Hẻm thông từ đường Hàm Nghi qua Phủ Kiệt (nay là đường Hải Triều) và Nguyễn Huệ.
Photo by Mike Gilmore

Address

3F Nguyễn Hữu Thọ, Phường Tân Hưng, Quận 7
Ho Chi Minh City
700000

Telephone

+84932847466

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Sài Gòn, Giấc Mơ Nhân Đôi posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Sài Gòn, Giấc Mơ Nhân Đôi:

Shortcuts

Share

Category