04/08/2026
Có thể nhiều người nhớ đến Ladakh vì những cảnh đẹp, vì những con đèo cao hay sự bình yên của vùng đất này. Còn với mình, điều khiến mình nhớ nhất lại là con người nơi đây.
Trong những lần đến Ladakh, mình gặp rất nhiều người tốt. Họ chân chất, hiền lành và luôn đối xử với khách bằng sự tử tế rất tự nhiên.
Mình vẫn nhớ lần đầu đến hồ Pangong và nghỉ lại ở một homestay của người dân địa phương ở làng Merak. Tối hôm đó, cả nhóm ăn cơm trong căn bếp nhỏ của gia đình. Căn bếp đơn giản nhưng ấm cúng, đúng kiểu nhà của người Ladakhi. Ông chủ không ngồi ăn cùng mà chỉ ngồi phía trước nhìn mọi người ăn. Trước đó mình có nghe nói đây là một nét văn hóa của người Ladakhi nên cũng không thấy lạ. Nếu ở nơi khác, chắc mình sẽ hơi ngại khi có người cứ nhìn mình lúc đang ăn. Nhưng với ông thì khác. Ông chỉ ngồi đó, thỉnh thoảng mỉm cười rất hiền. Thấy ai gần hết đồ ăn, ông lại bê cả đĩa đến, ra hiệu hỏi có muốn dùng thêm không. Ông không nói được tiếng Anh nên chỉ cười rồi dùng cử chỉ để hỏi. Thật ra đồ ăn Ladakhi hôm đó cũng không hẳn hợp khẩu vị mình lắm. Nhưng nhìn ánh mắt chân thành của ông, mình vẫn cười rồi nhận thêm một ít. Mình nghĩ nếu từ chối thì chắc ông sẽ buồn.
Sáng hôm sau, khi cả đoàn chuẩn bị lên xe trở về Leh, ông lại ra tận nơi để tiễn. Ông đứng bên ngoài lớp cửa kính, cứ thế vẫy tay cho đến khi xe khuất hẳn. Mình chỉ ở đó một đêm, nhưng cảm giác lúc rời đi lại giống như vừa chào tạm biệt một người quen lâu năm. Không phải vì đã nói chuyện nhiều, mà có lẽ vì ông đã đối xử với tụi mình giống như cách một người ông chăm lo cho những đứa cháu từ phương xa đến chơi nhà.
Đến bây giờ, mỗi lần nghĩ về Ladakh, ngoài Pangong hay những ngọn núi tuyết, mình lại nhớ đến ông. Có lẽ cũng vì vậy mà mỗi lần quay lại Ladakh, mình đều muốn ghé Merak thêm một lần nữa.