04/08/2024
TÂM TÌNH CHUYỆN CHƠI VỚI TRẺ SAO CHO BÌNH AN.
Chuyện đó nghe có vẻ sai! Bởi vì sao? vì thế giới của người lớn vốn rối rắm, việc nói chơi với trẻ bình an là "hô hào" vì ta đã có "món đồ chơi" bình an chưa mà đem ra chơi cùng?!? Có mà người lớn xin được chơi với trẻ kiếm chút bình an thì đúng hơn 😅
Nói đúng hơn nữa là trẻ chịu đem "bình an" ra sân chơi và chịu cho chúng ta chơi cùng. Trẻ nhỏ như dòng nước suối đầu nguồn, trong veo mà ở đó ta được đầm mình cùng, gột rửa bớt lo toan, tính toán, từ đó sẽ tự thấy bình an.
Tại AN TUA, sau hơn 7 năm tập chơi cùng trẻ cho đến ngày chính thức làm, chúng tôi nhận ra rằng điều làm cho người lớn cảm thấy mệt khi chơi với trẻ là vì họ nghĩ việc chơi là một công việc chứ chưa thực sự chơi cùng.
Chơi cùng là chơi như một đứa trẻ, chơi với cùng mức năng lượng, chơi cùng với biết bao trò vui nhiều khi hơi "điên khùng", chơi cùng để quên đi là người lớn, mặc cho người lớn khác có thể cười chê, dòm ngó. Khi ấy mới thực sự là chơi với trẻ, là lúc các bạn nhỏ thực sự mở cánh cửa thế giới của bản thân và dắt tay mình vào, phải dắt vì mỗi bạn là một thế giới khác nhau và đường vào phải có chính các bạn hướng dẫn.
Người lớn hay vin vào kinh nghiệm, tự cho là mình giỏi trong việc ghi nhớ, tạo công thức chơi mà trẻ thì đâu có phải vậy. Chẳng hạn như trẻ có thể xem một bộ phim 100 lần vẫn cười hay hè nào cũng chiếu phim Tây Du Ký cũ rích mà xem vẫn hồi hộp như chưa biết gì. Người lớn nhiều khi ước mình có thể vui với những điều giản đơn, lặp đi lặp lại, những điều bình thường như những đứa trẻ mà đâu có dễ...
AN TUA chẳng phải là tour, AN TUA tựa như một đứa trẻ to xác vừa chơi cùng trẻ vừa tìm cách nắm tay người lớn có trẻ nhỏ hãy tua lại một vòng trẻ thơ cùng nhau, để bình an trên con đường sẽ đi cùng nhau.
Kỉ niệm khám phá chỗ có rừng, có suối, có các bạn nhỏ dễ thương.