03/03/2021
Tuổi thơ của tôi, những thế hệ ông cha. Và may mắn là tôi 9x đời đầu.
Ngày tôi biết đi câu chỉ là cậu bé còn học lớp 1.
Không biết vì chán học,hay vì tôi đam mê câu mà ngồi trên lớp tôi chỉ mong học cho xong, để về đi câu với ông già(tên thân mật)
Ngày ấy leo núi, vác cần tôi thuần thuật như chú dê con vậy. Thấm thoát đã 25 năm. Có lần ngồi câu vách đứng vì ham cá mà tối suýt bị cá kéo té xuống, cũng may Ba tôi chộp lại được, bị mắng cho 1 trận. 😊
Cá k còn nhiều như xưa nữa nhưng kỉ niệm vẫn ùa về mỗi lần cùng Ba tôi ra gành.
Dù bạn đi đâu, ở đâu và làm gì thì bạn vẫn muốn về nhà, bởi vậy người ta mới có câu: “ Quê hương là chùm khế ngọt” đắng cay ngọt bùi vẫn là hồn quê.
Bôn ba xa xứ kiếm tiền. Nhưng về nhà thì vẫn giản dị mộc mạc như chưa từng mộc mạc.
Mọi thứ có thể thay đổi tốt hơn xưa. Nhưng dù có thay đổi ra sao thì những kí ức và kỉ niệm luôn còn đó, chỉ chợt đợi ngày về để hội ngộ quê hương.
Đắk Nông 3/3/2021.