07/08/2026
Tuổi thanh xuân cô gái nhỏ cứ ngỡ "mình yêu" những điều thật lớn!
Yêu những chuyến đi xa,
những cuộc gặp gỡ đông vui,
những giấc mơ phải thật rực rỡ mới xứng với tuổi trẻ.
Nên cứ mải miết đi.
Đi qua biết bao con đường,
gặp biết bao con người.
Đến khi ngoảnh lại....
mới thấy lòng mình đầy ắp những điều đã qua,
mà lại thiếu mất một nơi để trở về.
Rồi một ngày....
cô gái nhỏ dừng chân ở một khu vườn.
Sáng ấy vừa có mưa.
Mặt lá còn giữ những giọt nước trong veo,
mùi đất quyện với hương cỏ mới cắt,
tiếng chim ríu rít gọi nhau từ những tán dừa vừa đón nắng.
Cô gái nhỏ pha một ấm trà.
Ngồi rất lâu.
Lâu đến mức nghe được cả tiếng gió đi qua những chiếc lá.
Lâu đến mức nhận ra...
Thì ra bấy lâu nay mình không hề thiếu hạnh phúc.
Chỉ là đã quen nhìn về phía chân trời,
nên quên mất những điều đang lặng lẽ nở dưới bàn chân mình.
Một bông hoa chẳng bao giờ nở vì muốn ai khen đẹp.
Một hàng cây chẳng bao giờ lớn lên vì mong ai nhớ đến.
Một dòng sông cũng chưa từng hỏi hôm nay sẽ có bao nhiêu người đứng bên bờ để ngắm mình.
Mọi thứ chỉ lặng lẽ sống,
lặng lẽ xanh,
lặng lẽ trao đi vẻ đẹp vốn có.
Có lẽ con người cũng nên như thế.
Đừng yêu cuộc đời vì nó cho mình bao nhiêu.
Hãy yêu vì mỗi sáng vẫn còn được thức dậy,
được pha một ấm trà,
được nhìn nắng hong khô những giọt mưa còn sót trên lá,
được nghe một tiếng chim gọi bình minh,
được thấy một bông hoa nở đúng mùa.
Đến một lúc nào đó cô gái nhỏ mới hiểu...
Điều đáng quý nhất không phải là gặp được thật nhiều người.
Mà là sau bao tháng năm đi qua,
vẫn còn đủ dịu dàng để yêu một cơn mưa,
một tia nắng,
một mùi hương của đất,
một khoảng sân đầy bóng lá.
Và rồi cô mỉm cười.
Bởi hóa ra...
Nghênh Xuân chưa bao giờ chỉ là một khu vườn.
Đó là nơi cất giữ phần trong trẻo nhất của một con người,
sau khi đã đi qua rất nhiều mùa giông gió!