28/05/2026
Quy Nhơn mùa này - Gọi về những yêu thương!
Thoắt cái, 15 năm ra trường.
Năm nay, các bạn rủ rê nhau về trường hội khóa.
Một cái bình chọn “Quy Nhơn sóng vỗ - Sư phạm Văn k30 hội ngộ” được lập ra trên nhóm lớp. Số người đăng ký chưa nhiều… Vì nhiều lý do.
Mà lý do sâu xa nhất có lẽ là nhiều bạn nhà xa quá!
Rải rác từ Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Huế, Quảng Nam, Quảng Ngãi… lên Tây Nguyên, ra tít tật Thanh Hóa, Hà Nội, Thái Bình, Bắc Giang, Cao Bằng. Có bạn vô lập nghiệp tận miền Nam. Có bạn đã sang Nga…
Từng ấy con người, từng ấy miền quê… gặp nhau thật là không dễ. Dù vậy, lòng ai cũng hướng về.
Lòng tôi cũng nôn nao.
Nhớ lại ngày bãi trường. Tôi cùng đám bạn phòng 306 ký túc xá C6 đã hẹn nhau: “10 năm nữa nhất định phải gặp lại, tụi mình sẽ nhậu với nhau tới bến, say một bữa thật tưng bừng”.
Nhưng đến cái hẹn 10 năm, đứa nào cũng có những khó khăn riêng nên đành gác lại.
Nay thì 15 năm. Mong nhớ đã thật đầy!
Hùa theo nỗi nhớ ấy, phượng cũng đã kịp đỏ rợp trời. Bằng lăng khu giảng đường đã tím ngắt. Biển Quy Nhơn sóng vỗ dạt dào chờ đón những bước chân háo hức của nhiều năm trước, nay đã điềm đạm hơn, ngày quay trở lại.
Bảo nói rằng phải gặp, phải gặp. Đợi nữa là già mất! Đời người có bao nhiêu lần cái 15 ra trường, gần 20 năm ngồi cùng nhau trên giảng đường đại học.
Mình cũng như Bảo, cũng muốn quay về với miền ký ức miên man của tuổi trẻ.
Về với đêm trăng sáng cùng ngồi trên bãi biển hát hò và đọc thơ.
Về với ký túc xá những ngày cúp điện, trải chiếu ra hành lang kể chuyện Đông, chuyện Tây, chuyện mẹ già, em nhỏ; chuyện mùa gặt lúa ở làng quê, chuyện yêu đương mà không dám ngỏ lời.
Về với hàng ghế đá dưới tán liễu xanh, Hà hát cho Đức và Yến nghe mấy bài nhạc Trịnh và lúc nào cũng được Đức khen quá trời, quá đất!
Về với thư viện vàng cổ kính chật ních người vào mỗi mùa thi.
Về để hỏi thăm nhau: “Sau chừng đó thời gian, chúng ta đã ổn chưa?”.
Hơn hết, về chuyến này tôi muốn nói lời cảm ơn với những thầy cô giáo của mình. Vì ngoài kiến thức, thầy cô đã dốc hết ruột gan để chia sẻ cho chúng tôi nhiều kinh nghiệm quý giá, những mong chúng tôi bước chân ra cuộc đời bớt đi phần trầy xước, nhọc nhằn. Nhờ mang theo những lời dặn dò ấy, tôi có thêm dũng khí khi đối mặt với khó khăn.
Quy Nhơn mùa này, đau đáu niềm nhớ, mênh mang những thương yêu! Thật mong ngóng trở về!